Sunday, May 24, 2026

HẠ ƠI

Có những mùa hạ đi qua rất khẽ, chỉ để lại tiếng ve ngân nơi hiên cũ, màu phượng đỏ cuối trời và một nỗi nhớ không gọi thành tên. “Hạ ơi” là chút lòng gửi lại cho những tháng ngày dịu dàng đã cũ, nơi có bóng áo trắng, có chiều tím lặng im và có một người từng bước qua đời mình như cơn gió nhẹ. Bài thơ mang hơi thở cổ phong, chậm rãi và man mác, như tiếng lòng của kẻ đứng giữa mùa hạ mà nghe lòng mình chênh chao giữa nhớ và quên, giữa thương và những điều không còn kịp nói ra.

Hạ về nghiêng bóng bên sông,
Ve ngân một khúc nhớ mong cuối trời.
Áo ai trắng cả khoảng đời,
Thoảng qua làm gió cũng rơi dịu dàng.

Chiều buông tím ngát mơ màng,
Mây vương cuối bãi đò ngang lững lờ.
Người đi để lại câu thơ,
Cho hàng phượng đỏ ngẩn ngơ tháng ngày.

Hạ ơi nắng đổ vai gầy,
Con đường lá đổ hao gầy dấu chân.
Tiếng ai gọi giữa xa gần,
Mà nghe như đã mấy lần biệt ly.

Trăng non còn đọng bờ mi,
Sương khuya phủ nhẹ đôi khi lạnh đầy.
Một người đứng dưới hiên mây,
Lặng nghe kỷ niệm hao gầy trong tim.

Hạ ơi xin giữ im lìm,
Cho câu thương nhớ chìm im cuối mùa.
Mai này dẫu nắng hay mưa,
Vẫn còn một chút ngày xưa rất người.


No comments:

Post a Comment