Friday, February 20, 2026

ĐOÁ XUÂN TÌNH

Đôi khi, giữa nhịp đời gấp gáp, người ta cần một khoảng lặng để nhận ra mình vẫn còn có thể bước chậm, uống một chén trà nâu, nghe gió đi qua hiên cũ. Bài thơ này mở ra bằng hình ảnh một đóa xuân tình, không rực rỡ phô trương, chỉ lặng lẽ giữ mùi hương vừa đủ để người mệt dừng chân. Ở đó có sương, có gió, có cánh hoa mới nở, có nụ cười làm đầy ánh nắng và một im lặng khiến trần hoàn lắng lại. Không hẹn ước, không khoa trương, chỉ là một bến cũ cho kẻ lữ hành quay mũi thuyền. Những câu chữ đi chậm, như mưa thầm rơi, như lá vô ý rụng, nhắc ta nhớ rằng dịu dàng cũng là một cách trở về. Và khi lạc đường, chỉ cần còn xuân, ta vẫn tìm thấy nhau.


Em là một đóa xuân tình
Tân dương lặng ngõ, cổ đình sương phai
Em về không trống không bài
Phong mang dư vận, nguyệt cài hiên xưa

Cánh hoa sơ phóng nhạt thưa
Giọt sương còn đọng, gió lùa chậm tan
Em cười nhật ảnh ngập tràn
Em im vũ lặng, trần hoàn lắng sâu

Không lời ước hẹn thiên sầu
Chỉ trao một chén trà nâu khói trầm
Dạy đi chậm giữa trần tâm
Lá rơi vô ý, mưa thầm cũng qua

Nhân gian vạn nẻo quan hà
Em như bến cũ cho ta hồi thuyền
Giang hồ mấy độ truân chuyên
Em còn giữ hộ cố duyên, cố tình

Em là hoa nở xuân đình
Không cầu diễm lệ, nụ quỳnh đêm sương
Mang theo một chút dư hương
Mệt dừng, vui sẻ, lạc đường lại xuân


No comments:

Post a Comment