Có những cuộc chia tay khép lại bằng nước mắt. Có những cuộc chia tay để lại những vết thương khó lành. Nhưng cũng có những cuộc chia tay được gói lại bằng sự tử tế, bao dung và một lời chúc phúc chân thành dành cho người từng là tất cả của mình.
"Lời Chúc Sau Cùng" của tác giả Võ Thu Hoài Diễm là một bài thơ như thế. Chỉ với tám câu thơ ngắn gọn, tác giả đã khắc họa nỗi buồn của người ở lại khi chứng kiến người mình từng yêu thương bước sang một bến đỗ mới. Điều đặc biệt là giữa nỗi đau ấy không có oán trách, không có hờn giận, mà chỉ còn lại sự cảm thông và lời cầu chúc cho hạnh phúc của người xưa.
Một bài thơ buồn nhưng đẹp. Buồn vì duyên tình dang dở. Đẹp bởi tấm lòng rộng lượng của người đã biết giữ lại những điều tử tế sau cùng cho một cuộc tình đã qua.
Lời Chúc Sau Cùng
Võ Thu Hoài Diễm
Ngay câu thơ đầu tiên đã gợi lên một nỗi tiếc nuối sâu xa. "Sợi chỉ hồng" là biểu tượng của nhân duyên, của sự gắn kết giữa hai con người từng thuộc về nhau. Tác giả không hỏi để trách cứ mà hỏi như một tiếng thở dài. Bởi sau tất cả, điều mất đi không chỉ là một cuộc hôn nhân mà còn là cả một miền ký ức.
Điều khiến bài thơ trở nên đặc biệt không nằm ở nỗi buồn chia ly. Điều đáng quý nằm ở cách người ở lại nhìn người ra đi.
Chỉ hai câu thơ đã dựng lên hai thế giới đối lập. Một bên là niềm vui của ngày tái hôn, một bên là nỗi cô đơn của người từng chung chăn gối. Nhưng người đọc không thấy sự cay nghiệt nào trong đó. Không có lời trách móc, không có sự mỉa mai. Chỉ có nỗi buồn được giữ lại trong lòng một cách lặng lẽ và đằm sâu.
Tôi nghĩ đây chính là điều đẹp nhất của bài thơ.
Trong cuộc sống, không ít người sau ly hôn xem nhau như người xa lạ, thậm chí trở thành đối nghịch. Nhưng người phụ nữ trong bài thơ lại chọn một con đường khác. Chị chấp nhận nỗi đau của mình nhưng không lấy nỗi đau ấy làm lý do để phủ nhận những năm tháng đã từng hạnh phúc.
Có lẽ chị hiểu rằng người đàn ông ấy không chỉ là người vừa rời xa mình. Anh còn là người đã từng nắm tay chị đi qua tuổi trẻ, từng cùng chị xây dựng tổ ấm, từng chia sẻ những tháng ngày yêu thương rất thật.
Vì thế, giữa tiếng pháo cưới rộn ràng của một cuộc đời mới, chị không nguyền rủa, không oán trách, cũng không mong điều bất hạnh xảy đến.
Ngược lại:
Đó không còn đơn thuần là lời thơ. Đó là vẻ đẹp của lòng bao dung và sự tử tế.
Muốn làm được điều ấy, người ta phải đi qua rất nhiều tổn thương. Phải học cách buông xuống cái tôi, buông xuống sự hơn thua và cả những tiếc nuối còn sót lại. Không phải vì không đau, mà vì đã hiểu rằng yêu thương thật sự đôi khi là biết để người khác được hạnh phúc theo cách họ lựa chọn.
Bài thơ ngắn nhưng để lại dư âm dài. Nó nhắc chúng ta rằng sau mọi cuộc chia ly, điều còn lại không phải là ai thắng ai thua, mà là cách con người đối xử với nhau khi tình yêu không còn nguyên vẹn.
Thôi thì duyên đã sang ngang,
Xin đem kỷ niệm nhẹ nhàng tiễn đưa.
Một lời chúc giữa cơn mưa,
Nghe như nhân nghĩa còn thừa trong tim.
Xin cảm ơn Võ Thu Hoài Diễm đã chia sẻ một câu chuyện thật đẹp, thật buồn và rất nhân văn. Cảm ơn người phụ nữ trong bài thơ đã cho người đọc thấy một vẻ đẹp khác của tình yêu. Khi yêu không còn là sở hữu, mà là sự chúc phúc.
Chúc tác giả luôn bình an, mạnh khỏe và giữ mãi trái tim bao dung ấy. Bởi trong cuộc đời này, những người biết tha thứ, biết trân trọng những điều đã qua và biết gửi đi một lời chúc tốt đẹp sau cùng luôn là những người đẹp nhất.

No comments:
Post a Comment