Diễn Đàn

Thursday, June 11, 2026

CÔ GÁI VÁY ĐỎ

Tháng Sáu về mang theo những ngày nắng như đổ lửa. Con phố quen đông nghịt người qua lại, ai cũng vội vàng giữa cái nóng hầm hập của mùa hè. Vậy mà chiều nay, giữa dòng người tất bật ấy, em xuất hiện trong chiếc váy đỏ dịu dàng như một nét chấm phá bất ngờ trên bức tranh phố thị.

Người ta vẫn bảo màu đỏ là màu của sự rực rỡ. Nhưng có lẽ chiếc váy đỏ của em không chỉ đơn thuần là một sắc màu. Nó giống như một phép màu nhỏ giữa tháng Sáu oi nồng. Khi em bước qua, dường như cái nóng cũng dịu đi đôi chút. Những tia nắng gay gắt bỗng trở nên mềm mại hơn, những hàng cây ven đường như xanh hơn, và cả những gương mặt đang nhăn nhó vì thời tiết cũng bất giác giãn ra bằng một nụ cười.

Em chẳng biết đâu, có những người đang đi bỗng chậm lại vài nhịp. Có những ánh mắt vô tình gặp em rồi quên mất mình đang định nhìn về đâu. Không phải vì em cố tình nổi bật, mà bởi sự hiện diện của em khiến khung cảnh quanh mình trở nên khác lạ. Giữa vô vàn gam màu quen thuộc của phố phường, chiếc váy đỏ ấy giống như một đóa hồng nở giữa ngày hè, khiến người ta không thể không ngoái nhìn.

Có lẽ em không nhận ra điều đó. Em vẫn bước đi rất tự nhiên, mái tóc khẽ lay theo gió, nụ cười nhẹ như một làn mây thoảng. Nhưng chính sự vô tư ấy lại làm nên sức hút riêng. Người ta đứng ngẩn ngơ không hẳn vì vẻ đẹp của chiếc váy đỏ, mà bởi cảm giác dễ chịu em mang đến. Một cảm giác rất giống khi giữa trưa nắng bắt gặp bóng cây xanh, hay giữa ngày dài mệt mỏi chợt nghe một bản nhạc mình yêu thích.

Tháng Sáu năm nào rồi cũng sẽ qua. Những đợt nắng gắt rồi cũng nhường chỗ cho những cơn mưa đầu mùa. Nhưng tôi tin rằng, ở đâu đó trên con phố đông người ấy, sẽ có những người còn nhớ mãi hình ảnh một cô gái trong chiếc váy đỏ. Nhớ như nhớ một khoảnh khắc đẹp vô tình ghé ngang cuộc đời. Và biết đâu, trong ký ức của ai đó, em chính là cơn gió mát dịu dàng nhất của một mùa hè rực nắng.

Cô Gái Váy Đỏ

Em về váy đỏ thơm hương,
Làm nghiêng phố nhỏ, làm vương nắng chiều.
Môi cười rõ nét thương yêu,
Cho hàng phượng thắm cũng xiêu sắc hồng.

Gió đưa tà áo bềnh bồng,
Ngỡ tiên lạc bước giữa dòng nhân gian.
Tháng Sáu nắng đổ ngập đàng,
Mà em như mảnh trăng vàng dịu êm.

Bao người lữ khách bên thềm,
Vô tình đứng lại ngắm em mỉm cười.
Phố đông chợt hóa thảnh thơi,
Quên cơn oi ả giữa trời hạ sang.

Có người chẳng dám hỏi han,
Chỉ nhìn tà áo qua làn hoàng hôn.
Chiều nay gió cũng dịu hơn,
Vì em váy đỏ xua cơn nắng hè.

Giữa dòng người xuôi ngược của tháng Sáu nắng vàng, em như một nét chấm đỏ dịu dàng làm bừng sáng cả góc phố. Có những vẻ đẹp không cần phô trương vẫn khiến người ta ngoái nhìn, có những khoảnh khắc chỉ thoáng qua mà lưu lại thật lâu. Và em, cô gái váy đỏ, chính là một ký ức đẹp như thế.


No comments:

Post a Comment