Ở nơi ấy có ánh trăng thanh, có tiếng gió khẽ qua hiên, có những mùa yêu thương đi qua thật chậm. Và hơn tất cả, có hình bóng của một người khiến lòng tôi trở nên bình yên giữa bao đổi thay của cuộc đời.
Người ta có thể đi qua nhiều nẻo đường, gặp gỡ nhiều cảnh đẹp, nhưng có những điều đã một lần trao gửi thì mãi mãi không nỡ rời xa. Bởi với tôi, giữ được một vầng trăng trong tim, ấy cũng chính là giữ lấy cả một thiên đường.
CUNG HẰNG CỦA TÔI
Trăng nghiêng một thuở tự tay tôi,
Gửi hết tình si giữa đất trời,
Tha thiết bao năm còn chẳng đổi,
Cung Hằng lặng lẽ của riêng tôi.
Người hỏi vì sao mãi chẳng rời,
Bởi lòng son sắt đã đầy vơi,
Tim này từ độ đem trao gửi,
Chỉ nguyện ngàn sau vẫn một lời.
Trăng ấy do tôi mộng tạo thành,
Êm đềm như khúc nhạc mong manh,
Dẫu đời mưa nắng còn xuôi ngược,
Vẫn giữ trong lòng một bóng thanh.
Chẳng nỡ vô tâm bỏ giữa đường,
Bởi tình còn đượm những yêu thương,
Bao năm nhung nhớ còn tha thiết,
Một dải cung Hằng mãi vấn vương.
Nếu có mai sau tóc phủ sương,
Tôi còn ôm lấy ánh tà dương,
Trăng nghiêng vẫn đó cùng năm tháng,
Thủy chung gìn giữ một thiên đường.

No comments:
Post a Comment