Không khó để bắt gặp những nữ thi sĩ xuất hiện với những bộ trang phục trẻ trung, gợi cảm, thậm chí khá "mát mẻ" trong các bài đăng của mình. Có người xem đó là quyền tự do thể hiện cá tính, có người cho rằng đó là một cách tạo sức hút giữa vô vàn thông tin đang trôi qua mỗi ngày trên mạng xã hội.
Thật khó phủ nhận rằng những bức ảnh đẹp luôn thu hút sự chú ý. Một bài thơ đăng cùng hình ảnh chỉn chu thường nhận được lượng tương tác cao hơn rất nhiều so với một trang chữ đơn thuần. Và cũng không có gì lạ khi bên dưới những bài đăng ấy là hàng dài bình luận của các quý ông, từ đủ mọi ngành nghề, trình độ và địa vị xã hội.
Điều thú vị là trong số những người theo dõi nhiệt tình nhất lại có không ít người được xem là học thức, khoa bảng, từng đọc nhiều sách và am hiểu văn chương. Nhưng suy cho cùng, học thức không làm con người mất đi cảm xúc. Một người có thể say mê triết học, yêu thơ Đường, nghiên cứu khoa học, nhưng vẫn biết rung động trước cái đẹp. Đó là điều rất tự nhiên.
Tuy nhiên, giữa vẻ đẹp của hình ảnh và giá trị của câu chữ vẫn luôn tồn tại một ranh giới mong manh. Có những bài thơ khiến người đọc nhớ mãi dù không có bất kỳ bức ảnh minh họa nào. Ngược lại, cũng có những bài đăng nhận hàng trăm lượt thích nhưng khi hình ảnh trôi qua, người ta chẳng còn nhớ bài thơ đã viết gì.
Có lẽ điều đáng quý nhất vẫn là sự cân bằng. Hình ảnh có thể giúp người đọc dừng chân, nhưng chính câu chữ mới giữ họ ở lại. Vẻ đẹp bên ngoài có thể tạo nên vài phút chú ý, còn vẻ đẹp của tâm hồn và văn chương mới đủ sức đi cùng năm tháng.
Bởi cuối cùng, điều làm một nhà thơ được nhớ đến không phải là chiếc váy hôm nay ngắn hay dài, kín hay hở, mà là những câu thơ còn đọng lại trong lòng người đọc sau rất nhiều mùa gió đã đi qua.

No comments:
Post a Comment