Có những bài học lớn lao đôi khi không đến từ sách vở hay những triết lý cao siêu, mà lại đến từ những bông hoa dại ven đường. Ước gì con người có thể lắng nghe và thấu hiểu tiếng nói thầm lặng của loài hoa hoang dã. Bởi giữa đất trời bao la, chúng vẫn cùng nhau nở rộ, không oán hờn, chẳng hơn thua và đặc biệt không hề đố kỵ. Chúng chỉ lặng lẽ lớn lên trong sự tử tế, bao dung và niềm vui giản dị khi được hiện diện giữa cuộc đời.
Có lẽ, nếu những bông hoa ấy biết nói, chúng sẽ chẳng bao giờ kể xấu nhau. Chúng cũng không oán giận vì mình nở muộn hơn, không ganh tỵ vì cánh hoa của người khác đẹp hơn, càng không bon chen đố kỵ để giành lấy phần ánh sáng cho riêng mình. Chúng hiểu rằng khu vườn chỉ thật sự đẹp khi có nhiều màu sắc cùng hiện diện.
Con người hôm nay đôi khi lại khác. Giữa nhịp sống vội vàng, không ít người mải miết so sánh, hơn thua, nhìn thành công của người khác bằng ánh mắt nặng nề. Có người vì một chút danh lợi mà đánh mất sự bình an trong tâm hồn, quên rằng cuộc sống vốn không phải là một cuộc đua bất tận.
Thật ra, mỗi người đều có mùa nở hoa của riêng mình. Có người đến sớm, có người đến muộn. Có người rực rỡ giữa ban mai, có người lặng lẽ tỏa hương trong chiều muộn. Điều đáng quý không phải là ai nổi bật hơn ai, mà là khi đi qua cuộc đời này, ta vẫn giữ được sự tử tế, lòng bao dung và một trái tim biết yêu thương.
Những bông hoa ngoài kia chẳng cần nói thành lời, nhưng dường như chúng đang nhắc nhở chúng ta một điều rất giản dị. Rằng sống với nhau bằng sự chân thành thì cuộc đời sẽ nhẹ nhàng hơn. Rằng thay vì hơn thua, hãy biết vui cùng niềm vui của người khác. Và rằng, giữa một thế giới nhiều vội vã, vẫn luôn cần những con người biết sống hiền hòa như những đóa hoa.
Bởi suy cho cùng, hoa không chọn cách tỏa sáng một mình. Chúng chọn cùng nhau làm nên một mùa đẹp.
Có lẽ vì thế mà những bông hoa ấy, tuy không cất tiếng, vẫn đang ngày ngày dạy con người bài học về sự tử tế và bao dung, bằng chính vẻ đẹp bình dị của mình.

No comments:
Post a Comment