Có những tháng Bảy đi qua rất nhanh, chỉ kịp để lại vài cơn gió mềm và chút nắng vàng cuối chiều. Nhưng cũng có những tháng Bảy chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, một mái tóc khẽ lay trong gió là đủ khiến trái tim ai đó lưu luyến đến rất lâu. Tình yêu đôi khi chẳng cần bắt đầu bằng những lời hẹn ước. Chỉ cần hai người cùng bước chậm trên một con đường, cùng lặng im ngắm bầu trời đang chuyển màu, rồi vô tình tìm thấy bàn tay nhau giữa khoảng bình yên của cuộc sống.
Tháng Bảy luôn mang một vẻ đẹp rất riêng. Không còn rực rỡ như đầu hạ, cũng chưa dịu buồn như mùa thu sắp đến. Mọi thứ như chậm lại để nhường chỗ cho những rung động nhẹ nhàng, cho tiếng tim khẽ gọi tên một người thương, cho hương yêu còn vương trên mái tóc và nụ cười vẫn lặng lẽ theo nhau qua từng buổi chiều. Bài thơ này là một chút nắng, một chút gió và một chút nhớ của tháng Bảy, gửi đến người đang làm trái tim ai đó mỉm cười mỗi khi mùa yêu ghé ngang.
THÁNG BẢY GỌI MÙA YÊU
Tháng bảy chiều về gọi nắng ơi,
Môi em chạm gió, nở hoa cười.
Tay anh khe khẽ tìm tay nhỏ,
Cả trời thương nhớ hóa thành đôi.
Váy đỏ khẽ lay dưới nắng vàng,
Mắt cười đưa lối bước thênh thang.
Mây tóc vô tình nghiêng tiếng gió,
Tim anh lạc bước giữa hào quang.
Đêm xuống bên hiên gió thật êm,
Vai kề vai nhỏ, ấm môi mềm.
Khẽ nghe nhịp thở hòa lòng ngực,
Một thoáng môi cười đủ nhớ em.
Tháng bảy mưa mềm phủ lối say,
Ánh nhìn lấp lánh ngỡ trăng đầy.
Nhỏ buông tóc lay theo làn gió,
Để anh lạc mãi giữa vòng tay.
Nếu có một mùa còn vấn vương,
Anh xin giữ mãi một mùi hương.
Tháng bảy khép rồi tình chưa khép,
Trọn đời còn gọi một người thương.

No comments:
Post a Comment