Diễn Đàn

Sunday, August 30, 2026

HƯƠNG THU

Có những mùa thu đi qua bằng lá vàng, bằng chút heo may chạm nhẹ ngoài hiên. Nhưng cũng có một mùa thu chẳng cần nhìn thấy, chỉ cần khẽ nghiêng lòng là đã nghe hương về rất gần.

Hương Thu trong tôi có lẽ là như thế. Một chút hương vướng trong suối tóc, một chút nắng đem hong sợi nhớ, một ánh trăng vô tình mắc lại trên vai người. Có những điều tưởng chỉ để ngắm, vậy mà càng ngắm càng muốn nhặt; có những khoảng cách tưởng rất xa, chỉ một lần chạm nhẹ bỗng hóa gần đến lạ.

Thế nên tôi chẳng biết mình đang viết về mùa thu hay đang mượn mùa thu để nói về một người. Chỉ biết hương đã ươm, tình vừa chín, còn trăng ngoài cửa cứ nghiêng mãi như tò mò.

Và khi bàn tay lỡ chạm vào thu...

Thôi, xin để câu thơ kể tiếp.

HƯƠNG THU

Em thả mùa thu xuống tóc mềm,
Anh hong sợi nhớ cạnh môi em.
Hương gieo một thoáng vào đêm ướt,
Trăng vướng ngang vai... gợn sóng êm.

Anh nhặt hương em giấu cuối chiều,
Đặt vào đáy mắt một trời yêu.
Suối tóc trút nghiêng bờ cổ mỏng,
Gió chạm hương mềm cũng ngả xiêu.

Em gieo hơi ấm xuống hiên sương,
Cho nhớ tìm nhau tới thiên đường.
Anh giấu bàn tay trong vạt áo,
Sợ lần theo tóc, sợ phai hương.

Em trút mùa thu xuống ngực chiều,
Anh gom từng giọt ủ men yêu.
Hương vướng làn môi chưa kịp gỡ,
Mà trăng ngoài cửa đã nghiêng nhiều.

Anh nhặt thu rơi giữa tóc nàng,
Hong lên một thoáng, nhạc thơ vang.
Em bung hương kín nơi vừa chín,
Anh chạm vào thu... thu vỡ ngang.


No comments:

Post a Comment