Diễn Đàn

Sunday, August 30, 2026

TÀ ÁO THU

Tôi vẫn nghi mùa thu là một người đàn bà rất biết làm duyên.

Nàng chẳng bao giờ xuất hiện ồn ào. Không son phấn rực rỡ, không cần tiếng nhạc báo trước. Nàng chỉ lựa một buổi chiều nắng vừa chín, rót chút vàng xuống hàng cây, pha thêm màu mật ong vào gió, rồi nhờ một người con gái mặc tà áo ấy đi ngang qua phố.

Thế là đủ.

Đủ cho một kẻ đang tỉnh bỗng dưng thành mơ.

Tà áo em hôm ấy mang màu gì nhỉ?

Màu nắng thì có vẻ còn nhạt. Màu mật ong nghe lại ngọt quá. Tôi nghĩ mãi rồi thôi, chẳng đặt tên nữa. Có những màu sắc cũng giống như một người đàn bà đẹp, càng cố gọi tên càng dễ làm mất đi điều quyến rũ.

Chỉ biết khi em bước qua, nắng dường như mắc lại trên vai.

Gió thì tinh quái hơn. Nó len vào tà áo, nâng nhẹ một vạt rồi buông xuống, cứ như muốn thử xem có ai đang nhìn hay không.

Có.

Tôi nhìn.

Nhưng xin nói trước, tôi nhìn mùa thu.

Còn mùa thu lúc ấy tình cờ có dáng em.

Nghe giải thích thế chắc chẳng ai tin, nhưng thi sĩ vốn có đặc quyền nói quanh một chút. Chứ thú thật rằng mình mê một tà áo thì coi bộ… mất giá quá!

Em đi chậm thôi.

Tà áo màu mật ong cứ theo mỗi bước chân mà nghiêng. Khi chạm nắng, nó óng lên như vừa được ai rót một thìa chiều xuống đó. Khi khuất dưới bóng cây, màu áo lại dịu đi, mềm như một câu thơ chưa viết hết.

Tôi bỗng nghĩ mật ong vốn đã ngọt, sao mùa thu còn đem khoác lên người em?

Có phải thu sợ môi em chưa đủ ngọt?

Hay sợ một kẻ nào đó đi ngang mà lòng vẫn còn bình yên?

Nếu vậy thì thu lo xa quá.

Bởi em chẳng cần màu áo ấy, chỉ một nụ cười thôi cũng đủ khiến buổi chiều nghiêng mất một phía.

Tôi vẫn thích ngắm những tà áo trong gió. Có điều tà áo thu lạ lắm. Nó không chỉ bay, nó còn biết gieo. Gieo một chút nắng xuống đường. Gieo một chút hương vào gió. Gieo một thoáng dịu dàng vào mắt người nhìn.

Và đôi khi, gieo luôn một người vào nỗi nhớ của một người.

Khổ nhất là chẳng biết trách ai.

Trách gió thì gió bảo tại áo.

Trách áo, áo lại bảo tại người mặc.

Còn hỏi người mặc, chắc nàng chỉ mỉm cười:

Em có làm gì đâu!

Đúng. Em chẳng làm gì cả.

Em chỉ đi qua.

Nhưng có những người đi qua một con đường thì con đường vẫn vậy. Có người đi qua một buổi chiều, từ đó buổi chiều mang tên ký ức.

Tà áo màu nắng hôm nay rồi cũng khuất sau hàng cây. Mật ong của chiều rồi cũng tan vào hoàng hôn. Mùa thu mai này sẽ qua, như bao mùa thu khác.

Chỉ có gã si tình vẫn ngồi đó, nhặt từng chút nắng em đánh rơi, hong thành câu chữ.

Rồi tự hỏi:

Mùa thu vốn đã vàng như mật.

Hay bởi em đi qua, nên mật mới biết màu thu?

Tà em rót nắng xuống chiều,
Mật ong chưa uống đã xiêu lòng người.
Gió thu chỉ chạm vành môi,
Mà sao hương ngọt sang tôi mất rồi.


No comments:

Post a Comment