Ngoài hiên, gió đã khác. Không còn cái nóng hối hả của những ngày hè, mà là một chút se se len qua vai áo, đủ khiến người ta bất giác kéo tay ôm lấy mình rồi chợt nghĩ: giá mà lúc này có ai bên cạnh thì chắc… đỡ tốn một chiếc áo khoác!
Tháng Chín về nhẹ như thế.
Cây cối bắt đầu thay màu. Giữa những vòm xanh đã thấp thoáng vài chiếc lá vàng, đỏ, nâu, như ai vô tình đánh rơi những nét cọ đầu tiên lên bức tranh mùa thu. Sớm mai, sương còn nằm lười trên ngọn cỏ. Nắng lên muộn hơn, dịu dàng hong từng giọt long lanh, còn gió thì cứ tha hồ mang hương lá đi lang thang khắp những con đường.
Có lẽ tháng Chín là khoảng thời gian đẹp nhất để lòng người chậm lại.
Một ly cà phê buổi sáng bỗng thơm hơn. Một bản nhạc cũ nghe cũng tình hơn. Một người lâu rồi không nhớ, tự nhiên lại… nhớ. Thế mới biết mùa thu chẳng cần gõ cửa. Nàng cứ lặng lẽ bước vào, rồi ngồi đâu đó trong lòng ta lúc nào chẳng hay.
Ngày đầu tháng, tôi chẳng mong gì quá lớn lao. Chỉ mong những người mình thương được bình an. Mong mỗi sáng thức dậy còn thấy trời xanh, còn có người để nhớ, có nơi để về, có một nụ cười chờ mình đâu đó. Mong những dự định còn dang dở sẽ tìm được đường đi tiếp, những buồn phiền cũ nhẹ nhàng rơi xuống như chiếc lá cuối cành.
Chào tháng Chín bằng một chút nắng, một chút sương, một chút mộng và thật nhiều hy vọng.
Nếu tháng Tám vừa khép lại một trang, thì tháng Chín xin mở sang trang khác. Chậm thôi, đừng vội.
Bởi mùa thu còn dài, hương thu còn đợi, lá còn chưa vàng hết…
Và câu chuyện giữa chúng ta với nàng Thu vẫn còn dang dở.
Dang dở thì càng hay.
Để ngày mai còn có chuyện mà nhớ, mà viết…
và biết đâu, còn có người để thương.

No comments:
Post a Comment