Có những buổi chiều tháng hạ thật lạ…
chỉ một cơn gió thoảng qua khung cửa, một tia nắng nghiêng trên mái hiên cũ cũng đủ làm lòng người chùng xuống vì nhớ. Người ta đôi khi không cần một điều gì quá lớn lao, chỉ cần một lời hỏi han dịu nhẹ, một chút chân thành đặt đúng nơi trái tim đang lặng im là đã thấy lòng mình ấm lại. Bài thơ này như một lá thư nhỏ gửi theo gió mùa hạ, mang theo chút dịu dàng, chút thương nhớ và cả những điều chưa kịp nói thành lời. Giữa bộn bề cuộc sống, vẫn có những yêu thương âm thầm tồn tại, nhẹ như sương sớm, mong manh như ánh trăng đầu tháng, nhưng đủ khiến một người thao thức mãi không quên. Và đôi khi, điều đẹp nhất của tình cảm chính là vẫn còn có người để ta muốn gửi một vần thơ.
Gửi Cho Em.
Gửi cho em giọt mưa ngày nắng hạ,
Chút nhẹ nhàng cơn gió lạ vừa qua.
Không vờn vũ để bóng em nhạt nhoà,
Vần thơ đó tung tăng hoà một đóa.
Gửi cho em tiếng chim trên cành lá,
Giữa ban mai hồng rạng giữa bao la.
Chút ân cần từ một kẻ thiết tha,
Dẫu xa cách vẫn mượt mà tình tứ.
Gửi cho em ngọn sương mờ tình tự,
Chút long lanh chưa kịp nắng hong khô.
Lòng thầm ước đừng có phút hững hờ,
Để ngày tháng không bơ vơ nhòa nhớ.
Gửi cho em ánh trăng còn bỡ ngỡ,
Mỗi đêm về thao thức một vầng mơ.
Ước mong em chẳng lạc lối bơ vơ,
Có thơ gửi niềm riêng chờ khe khẽ.
Gửi cho em giấc mơ xưa dịu nhẹ,
Bước chân nào ngập ngừng giữa yêu thương.
Dù nắng hạ vẫn dệt sợi tơ vương,
Trên lối nhỏ, bờ đê đường xanh cỏ.
Gửi cho em ngày đầu trăng chưa tỏ,
Giữ trong tim lời hẹn cũ chưa mòn.
Nếu duyên mình còn một chút vẹn tròn,
Xin em nhé đừng dỗi hờn thêm nữa.

No comments:
Post a Comment