Diễn Đàn

Wednesday, July 15, 2026

CUNG HẰNG THẾ TỤC

Có những đêm ngẩng nhìn vầng trăng thanh khiết giữa trời thu, ta chợt tự hỏi: nếu một ngày Cung Hằng rời chốn nguyệt cung, bước xuống nhân gian, nàng sẽ nhìn thấy điều gì? Có lẽ không phải là vàng son phú quý, mà là những vẻ đẹp bình dị của cuộc đời: giọt sương mai còn đọng trên cánh hoa, mặt hồ phẳng lặng ôm bóng mây ngàn, tiếng chuông chùa xa vọng giữa chiều quê yên ả và những tấm lòng biết yêu thương, gìn giữ sự bình an trong tâm hồn.

"Cung Hằng Thế Tục" là một giấc mộng đẹp giữa cõi trần, nơi tiên và tục không còn khoảng cách. Ở đó, tình yêu hiện lên trong trẻo như giọt ngọc đầu cành, dịu dàng như sương sớm và thanh khiết như ánh trăng ngàn năm không đổi. Một chút thơ, một chút mộng, một chút nhân gian, tất cả hòa vào nhau để tạo nên một bức tranh an nhiên giữa cuộc đời nhiều gió bụi.

Cung Hằng Thế Tục

Sương mai đọng cánh lan ngà,
Cung Hằng lạc bước ghé qua cõi trần.
Tóc mây vương ánh phù vân,
Nghiêng vành trăng mỏng dạo gần bến thu.

Gió đưa hương quế mịt mù,
Thuyền ai lững thững tiếng ru rung bờ.
Dưới cầu nước biếc lững lờ,
Đôi chim uyên chở giấc mơ trong lành.

Tình như giọt ngọc đầu cành,
Trong như suối ngọc long lanh nắng vàng.
Không vương bụi thế đa mang,
Chỉ như sương sớm dịu dàng bên hoa.

Ngàn năm phong nguyệt ngân nga,
Vân vờn lay động la đà mặt sông.
Khói chiều bảng lảng ven đồng,
Chuông chùa xa vọng giữa không mây ngàn.

Cung Hằng nay đã ghé ngang,
Để lòng thế tục ngỡ ngàng sắc xuân.
Tình yêu còn mãi thanh tân,
Đẹp như sương sớm giữa ngần thiên thanh.

No comments:

Post a Comment