Diễn Đàn

Tuesday, August 25, 2026

Ca khúc NGƯỜI LẠC GIỮA THU QUA

Có những bài thơ khi nằm trên trang giấy là một miền cảm xúc, nhưng khi được nâng niu bằng giai điệu, những câu chữ ấy dường như có thêm một đời sống khác. Người Lạc Giữa Thu Qua của tôi may mắn có được cuộc gặp gỡ như thế.

Bài thơ là chút bâng khuâng của một người đứng giữa mùa thu, nhìn lá vàng rơi mà chợt nghĩ đến sự mong manh của tình yêu. Lá lạc theo mùa còn có mùa sau gặp lại, nhưng người lạc khỏi đời nhau, đôi khi một lần quay lưng đã thành xa cách cả một đời. Vì thế, khi bàn tay vẫn còn trong bàn tay, xin hãy biết thương nhau cho trọn vẹn, đừng để yêu thương một ngày hóa thành hai chữ muộn màng.

Anh trân trọng cảm ơn em Thái Lịch Hương đã đồng cảm với những câu thơ này và chắp đôi cánh âm nhạc cho Người Lạc Giữa Thu Qua. Từ những câu chữ lặng lẽ, em đã trao thêm giai điệu, để bài thơ có một đời sống mới, được cất thành lời và có thể bay xa hơn đến những tâm hồn cùng chung một nỗi niềm.

Xin mời quý anh chị và các bạn cùng nghe Người Lạc Giữa Thu Qua, và biết đâu, trong một thoáng gió thu, chúng ta lại nhớ đến một bàn tay mà mình muốn nắm thật lâu.

Người Lạc Giữa Thu Qua

Thu về hong nắng cạnh hiên nhà,
Gió nhẹ đưa hương thoảng sắc hoa,
Tôi giữ bàn tay người ở lại,
Sợ chiều lá rụng chỉ mình ta.

Thu nghiêng tà bóng xuống bên thềm,
Gió thoảng hương xưa gọi giữa đêm,
Tay nắm bàn tay lòng chẳng nỡ,
Sợ người xa khuất nhớ nhiều thêm.

Lá vàng theo gió rụng ven sông,
Để chiều hiu quạnh lạnh trong lòng,
Người bước bên tôi rồi lạc mất,
Một bóng tình thu khiến nhớ mong.

Chiều thu bảng lảng phủ màu sương,
Chỉ e người lạc mất con đường,
Lá lạc theo mùa còn gặp lại,
Ngõ vắng heo may gợi nhớ thương.

Mai này thu lại ghé hiên nhà,
Gió vẫn ru tình dưới bóng hoa,
Tôi chỉ mong người đừng lạc bước,
Kẻo rồi chẳng gặp giữa thu qua.


No comments:

Post a Comment