Có những bài thơ bắt đầu từ một câu chuyện, nhưng cũng có những bài chỉ bắt đầu từ một chút nắng nghiêng, một chiếc lá rơi và một ánh mắt vô tình đi ngang qua mùa thu. Nhặt Phải Ánh Mắt Em ra đời từ những rung động nhẹ nhàng như thế, có chút lãng mạn, chút tinh nghịch và cả cái ngẩn ngơ rất riêng của một người đang yên lành uống trà mà bỗng… nhặt nhầm ánh mắt ai.
Hôm nay, những câu thơ ấy lại có thêm một đời sống mới khi được Thái Lịch Hương dành tình cảm ghép vào âm nhạc. Giai điệu đã đưa cái tình trong thơ đi xa hơn, để nắng biết chao, gió biết mềm và ánh mắt dường như cũng biết ngân lên thành tiếng.
Xin chân thành cảm ơn em Thái Lịch Hương đã đồng cảm, nâng niu từng câu chữ và chắp thêm đôi cánh âm nhạc cho Nhặt Phải Ánh Mắt Em.
Mời quý anh chị và các bạn cùng nghe, và nếu chẳng may cũng nhặt phải một ánh mắt nào đó… xin cứ giữ lấy, biết đâu lại có thêm một mùa Thu để nhớ.
Nhặt Phải Ánh Mắt Em
Thu về hong nắng bên song,
Em nghiêng một chút, thu cong nửa chiều.
Gió nằm ủ tiếng chim kêu,
Làm tôi đang thẳng cũng xiêu… theo nàng.
Tóc em rơi xuống khẽ vang,
Mắt em nhặt nắng, tôi mang nhớ về.
Em đi, gió vướng bờ mê,
Còn tôi vướng phải lời thề…nặng thêm.
Tôi ngồi nhặt ánh mắt em,
Ươm vào chén nhỏ, môi mềm chạm môi.
Trà thơm vừa chạm bồi hồi,
Cà phê chưa kịp ngỏ lời… đã say.
Mời em ghé lại nơi này,
Rót thu một chén, rót đầy mênh mông.
Lá rơi tưởng chuyện hư không,
Ai ngờ rơi trúng dòng sông… rối bời.
Mai rồi thu cũng qua thôi,
Em đi hay ở, vẫn ngồi… trong tôi.
Ngu ngơ tôi nhặt lá rơi,
Gom luôn tiếng gọi “người ơi”… vào lòng.

No comments:
Post a Comment