Tôi vẫn nghĩ dáng thu không nằm trong trời đất, mà đôi khi nằm nơi một bờ vai, một mái tóc xõa, một bước chân rất nhẹ. Người ấy chẳng làm gì cả, vậy mà hương cứ gieo, nắng cứ vướng, còn kẻ đứng nhìn lại bận rộn nhặt, hong, ươm, giấu đủ thứ chẳng ai cầm nắm được.
Có lẽ thơ vốn thích làm những chuyện vô lý như thế. Hương mà đem nhặt, nắng lại đem hong, mùa thu còn có thể nhốt một người vào trong mắt.
Thôi thì cứ để vô lý một chút. Bởi trước một dáng thu đủ làm lòng nghiêng, đôi khi tỉnh táo quá… lại thành phụ lòng mùa thu.
Dáng Thu
Em rót chiều nghiêng xuống dáng ngà,
Gieo hương theo gót bước kiêu sa.
Anh hong chiếc bóng bên thềm vắng,
Gió vướng eo mềm chẳng chịu qua.
Tóc xoả ngang vai ướt ánh chiều,
Anh nhặt hương thầm giấu chữ yêu.
Trăng len cổ áo tìm nơi đậu,
Chưa chạm làn da đã thấy xiêu.
Em ươm mắt biếc giữa trời mưa,
Cho nhớ vừa gieo đã mọc thừa.
Anh giấu bàn tay sau vạt áo,
Định gỡ hương rồi… lại bảo chưa.
Gót nhỏ gieo mềm xuống lối sương,
Dáng nghiêng rót nhẹ một trời hương.
Anh đem nhặt nắng hong tà áo,
Hong mãi không khô một chữ thương.
Thu nhốt em vào giữa mắt tôi,
Để cho môi chẳng nói nên lời.
Mai em giấu dáng vào mây trắng,
Anh vén nắng trời sẽ thấy thôi.

No comments:
Post a Comment