Diễn Đàn

Thursday, August 27, 2026

Giới thiệu ca khúc Thu Ơi, Khi Em Đi

Thu Ơi, Khi Em Đi ra đời từ một chút tản mạn về mùa thu, nhưng thật ra, Thu trong bài thơ không chỉ là mùa. Thu còn thấp thoáng bóng dáng một người con gái, đến thật nhẹ, gieo tóc xuống mặt hồ, thả thu vào mắt rồi vô tình để lại cả một khoảng tương tư.

Nét riêng của bài thơ nằm ở cách chơi chữ nửa thực nửa mộng: “hong sợi nhớ”, “sóng mọc tận bờ môi”, “đưa tay gỡ hương”, rồi chia đôi cả đêm dài, một nửa đem chôn, một nửa để người mang mất. Những liên tưởng có chút tinh nghịch khiến cuộc tiễn Thu vừa lãng mạn, vừa duyên, lại phảng phất nỗi vấn vương.

Từ sự đồng cảm với những câu thơ ấy, Thái Lịch Hương đã đưa Thu Ơi, Khi Em Đi vào âm nhạc. Giai điệu như khoác thêm một lớp heo may lên câu chữ, làm nỗi nhớ mềm hơn, tình hơn. Và từ một bài thơ tiễn Thu, nay đã thành một khúc tình ca để Thu có đi rồi, dư âm vẫn còn ở lại.

Thu Ơi, Khi Em Đi

Thu ơi, nếu thật em đi,
Anh hong sợi nhớ làm gì cho khô.
Em gieo tóc xuống mặt hồ,
Mà sao sóng mọc tận bờ môi anh.

Thả thu vào mắt long lanh,
Em nghiêng một chút, trời đành đổ mưa.
Anh đem nhặt nắng ban trưa,
Ươm lên vai mỏng cho vừa… eo lưng.

Hương em vướng giữa lưng chừng,
Anh đưa tay gỡ, ngập ngừng lại thôi.
Sợ làm rơi mất nụ cười,
Sợ môi chạm phải một lời chưa thưa.

Đêm hong tóc ướt ngoài mưa,
Trăng len qua cổ áo vừa nghiêng vai.
Anh chôn một nửa đêm dài,
Nửa kia em lấy, biết mai trả gì?

Thu ơi, em cứ bước đi,
Nhưng đừng trút hết những gì đã thêu.
Kẻo mai thương mọc liêu xiêu,
Làm sao anh nhặt mùa… yêu trong đời.


No comments:

Post a Comment