Diễn Đàn

Saturday, August 8, 2026

Giữa Hai Bờ Yêu Thương

Người ta thường nói, chỉ cần thật lòng yêu nhau thì mọi khoảng cách đều có thể vượt qua. Nhưng cuộc đời đôi khi không chỉ có khoảng cách địa lý, mà còn có những hoàn cảnh khiến hai người đứng rất gần trong trái tim, lại rất xa trong cuộc sống. Giữa họ dường như chỉ còn thiếu một chiếc cầu Ô Thước để nối hai bờ thương nhớ. Bài thơ này được viết từ cảm xúc ấy. Không phải là lời than trách số phận, mà là lời thủ thỉ của một trái tim vẫn bình thản chờ đợi. Bởi có những cuộc tình, chỉ cần còn niềm tin thì chiếc cầu chưa có hôm nay, biết đâu sẽ được bắc vào một ngày mai.

Đêm vắng ngồi ghi mấy chữ sang,
Gửi người bên ấy ánh trăng vàng.
Sông dài cách trở chưa liền bến,
Một lá thư thôi nối mộng mang.

Em ở đầu sông lặng ngóng đời,
Anh nơi cuối bến đợi em thôi.
Hoàn cảnh vô tình chia lối bước,
Tình còn nguyên vẹn chẳng hề vơi.

Ô Thước chưa thành bởi biển dâu,
Hai bờ thương nhớ lặng tìm nhau.
Nếu mai chim sẻ thay quạ bắc,
Xin cho tay nắm trọn tình đầu.

Anh giữ trong tim một chữ an,
Viết từng con chữ nhẹ như làn.
Mai em thức dậy xem thư nhé,
Mỉm cười cho ấm cả nhân gian.

Nếu lỡ duyên mình vẫn dặm trường,
Xin đừng đánh mất chút yêu thương.
Ngày nào Ô Thước thành nhịp bắc,
Ta sẽ cùng nhau hết đoạn đường.

Nếu một ngày nào đó, chiếc cầu Ô Thước thật sự xuất hiện, có lẽ điều đầu tiên hai người làm không phải là nói lời yêu, mà chỉ lặng lẽ bước về phía nhau và nắm lấy bàn tay đã chờ đợi quá lâu. Còn nếu cây cầu ấy mãi chỉ là một truyền thuyết đẹp, thì tình yêu chân thành vẫn không vì thế mà mất đi giá trị. Nó sẽ trở thành một ký ức dịu dàng, một lá thư còn thơm mùi mực, một bài thơ còn ấm hơi người viết. Và biết đâu, trong một đêm đầy sao, chính những cánh chim của hy vọng sẽ âm thầm bắc nên chiếc cầu mà cuộc đời đã từng bỏ quên.


No comments:

Post a Comment