Có những tình yêu chẳng bao giờ cất thành lời. Người ta chỉ lặng lẽ gieo một chút nắng bên hiên, giấu một chút thương trong ánh mắt, rót một chút nhớ vào những lần tình cờ gặp gỡ. Vậy mà có kẻ cứ mải mê hái gió trên trời, chạy theo những áng mây xa, để rồi chẳng nhận ra một đóa hoa đang âm thầm mọc ngay bên thềm.
Đến một ngày, khi thời gian đã đi qua mấy độ trăng tròn, mới chợt hiểu ánh mắt năm nào từng chứa cả một trời thương nhớ. Muộn rồi chăng? Có lẽ. Nhưng tình yêu đôi khi lạ lắm, càng đi xa càng thấy gần, càng tưởng đã quên càng nghe hương cũ trở về.
Đêm nay, nghe tiếng hạc vọng từ miền cao, tôi bỗng muốn mượn lại đôi mắt biếc của em, để hong cho sáng một con tim từng vô tình chẳng nhìn thấy tình yêu.
HONG CON TIM MÙ
Em gieo nắng xuống hiên chiều,
Tôi vô tình nhặt bao điều gió mang.
Tình em giấu dưới thu vàng,
Mà tôi cứ ngỡ lá hoang cuối mùa.
Em ươm một thoáng hương xưa,
Rót vào mắt biếc cho vừa nhớ thương.
Tôi đi vướng mấy con đường,
Không hay có một tơ vương theo mình.
Em nuôi nắng sớm lung linh,
Trút lên vai áo chút tình không tên.
Tôi theo mây trắng lênh đênh,
Để hoa em mọc bên thềm lặng im.
Ngày qua mới chạm vào tim,
Mới hay ánh mắt đã ghim lâu rồi.
Tôi từng hái gió trên trời,
Mà quên nhặt lấy một lời em trao.
Đêm nghe tiếng hạc miền cao,
Bâng khuâng ru mộng nghiêng vào hương non.
Vô tình lỡ mấy trăng tròn,
Mượn em mắt biếc hong con tim mù.

No comments:
Post a Comment