Người ta bảo đôi mắt là nơi khó giấu nhất những điều chưa nói. Tôi lại nghĩ khác. Có những đôi mắt càng trong càng giấu kỹ, càng im càng khiến người đối diện phải đoán. Một chút mơ, một chút tình, hay chỉ là bóng mình vô tình rơi vào đó?
Thôi thì đừng hỏi.
Cứ để tôi nhặt chút sương mù, hong một sợi nắng, pha thêm gam biếc rồi giấu vào câu thơ. Biết đâu khi em khép mắt, mùa thu ngủ lại; còn khi em mở mắt… một ban mai rất khác vừa mọc trong lòng ai.
Mắt Thu
Mắt em giấu một trời mơ,
Gieo nghiêng sợi nắng, hong bờ môi thu.
Anh về nhặt nắm sương mù,
Thả trong đáy mắt lời ru chưa thành.
Mắt em rót xuống trời xanh,
Ươm vầng trăng muộn trên cành tương tư.
Anh ôm một thoáng hình như,
Mà nghe đêm mọc giữa từ mắt em.
Mắt em trút xuống lời êm,
Bao nhiêu huyền hoặc ướt mềm bóng đêm.
Anh hong nỗi nhớ vàng thêm,
Chưa say men rượu đã mềm bước chân.
Mắt em gieo mộng thanh tân,
Cho hoa mọc giữa hương ngân ngát lành.
Anh pha gam biếc long lanh,
Giấu vào ngực áo để dành… mộng mơ.
Mắt em khép nửa câu thơ,
Nửa còn để ngỏ bên bờ môi ai.
Anh hôn lên bóng đêm dài,
Chờ em mở mắt… ban mai mọc tình.

No comments:
Post a Comment