Diễn Đàn

Monday, August 10, 2026

THU NGHIÊNG DÁNG KIỀU

Thu về, đôi khi chẳng cần một chiếc lá vàng báo trước. Chỉ một làn gió nhẹ ngang hiên, một vạt nắng mật ong nghiêng xuống, hay bóng ai thấp thoáng đi qua cũng đủ khiến lòng người chợt xao động. Tôi vẫn nghĩ mùa thu vốn đã đẹp, nhưng nếu giữa mùa ấy lại có một dáng kiều bước tới thì e rằng ngay cả gió cũng phải ngả nghiêng. Thôi thì xin mượn chút nắng, chút hương, chút mộng của đất trời, pha thêm chút tình của riêng mình, để viết mấy câu thơ gửi nàng. Biết đâu thu nghiêng vì gió, còn tôi nghiêng… vì nàng.

Thu Nghiêng Dáng Kiều

Thu đến bên thềm gió nhẹ lay,
Nắng hong tà mỏng ánh thu đầy.
Nàng đi để lại hương trên tóc,
Một thoáng nhìn thôi dạ ngất ngây.

Chiều xuống bên hồ phủ khói sương,
Tóc em theo gió áo nghê thường.
Anh ngồi chẳng biết thu hay mộng,
Chỉ biết từ đây đã vấn vương.

Lá đổ bên song nhuộm nắng chiều,
Nàng qua gió cũng ngả liêu xiêu.
Anh đem một chút tình thu gửi,
Đổi nụ hôn thơm của dáng kiều.

Mời em ghé lại uống cùng anh,
Một chén trà xanh giữa tiết lành.
Nếu lạnh xin ngồi thêm chút nữa,
Kẻo về để lại mộng thâu canh.

Thu hỡi năm nay chớ vội đi,
Cho người giữ lại chút xuân thì.
Mai em có khuất ngoài song cửa,
Anh vẫn chờ đây chẳng biệt ly.

Xin thu giữ hộ mộng mơ vàng,
Giữ bóng người xưa dưới nắng sang.
Dẫu mai lá úa theo mùa cũ,
Thu nghiêng gió, tôi nghiêng vì nàng.


No comments:

Post a Comment