Có những cuộc tình phải hẹn hò mới gặp, riêng tôi với mùa thu thì chẳng cần. Cứ một ngọn gió se se lẻn qua hiên, vài chiếc lá đổi màu, là biết nàng đã tìm về. Lạ thật, xa nhau gần một năm mà gặp lại chẳng hề khách sáo. Thu vẫn dịu dàng như cũ, còn tôi vẫn cái tật… dễ rung động như ngày nào.
Thu về không ồn ào. Nàng chỉ khe khẽ gọi bên song, mượn gió chạm vai, mượn nắng hong tà áo, rồi để một chút hương xưa lạc vào lòng người. Chừng ấy thôi cũng đủ khiến kẻ tưởng mình đã rất tỉnh bỗng hóa si tình.
Thôi thì tuổi nào chẳng được quyền yêu mùa thu. Mà đã yêu, xin cứ yêu cho nhẹ như sương, mềm như gió, chẳng cần hứa hẹn điều gì.
Chỉ khẽ hỏi:
Thu ơi, mình lại yêu nhau nhé?
Thu về khe khẽ gọi bên song,
Gió chạm vai ai thoảng má hồng.
Một thoáng hương xưa vương ngõ vắng,
Đôi hàng lá biếc rụng ven sông.
Em hong nắng mỏng lên tà áo,
Tôi đợi tình thu đến sưởi lòng. .
Chẳng hẹn mà sao mùa vẫn đợi,
Thu ơi, mình có nhớ nhau không?

No comments:
Post a Comment