Diễn Đàn

Thursday, August 20, 2026

TÌNH THU GỬI NÀNG

Thu về, chẳng biết từ lúc nào mà nắng bỗng biết hong mình bên cửa, gió biết nhặt hương trên tóc và lá vàng cũng học cách trút duyên xuống lối. Tôi ngồi bên hiên, cứ ngỡ chỉ ngắm một mùa đi qua, nào ngờ giữa khoảng trời vàng ấy lại thấp thoáng một dáng nàng. Thế là câu chữ tự nhiên mọc lên, chút vấn vương cũng chẳng biết từ đâu tìm tới.

Tình thu có lẽ lạ như vậy. Không cần nói yêu, chẳng cần hẹn ước. Chỉ một tà áo ngang chiều cũng đủ khiến gió mắc trên cành, một nụ cười bỏ quên cũng đủ cho người ở lại nhặt về cất giữ. Tôi bèn rót chút nắng vào trà, gom vài chiếc lá, hong đôi câu tình tự rồi gửi theo heo may. Nàng nhận hay không cũng được, miễn mùa thu này biết rằng có người đã vì nàng mà… mọc một miền tương tư.

Tình Thu Gửi Nàng

Thu về hong nắng bên song,
Nàng mang váy nắng thong dong qua chiều.
Gió nghiêng khẽ chạm dáng kiều,
Làm câu thơ cũng liêu xiêu bên thềm.

Tóc em trút xuống vai mềm,
Mắt thu nhặt cả êm đềm nắng hanh.
Em qua, gió mắc trên cành,
Bỏ quên một thoáng mong manh bên người.

Nàng đi còn sót môi cười,
Tôi đem nhặt cất vào trời thu riêng.
Lá vàng trút một chút duyên,
Rơi ngang lối nhỏ, mọc miền tương tư.

Tôi ngồi hong chút tình dư,
Ươm trong chén nhỏ hình như… có nàng.
Trà thơm rót một chiều vàng,
Khói se từng sợi mơ màng quanh hiên.

Mời em ghé lại sơ duyên,
Ngồi nghe chiếc lá kể miền heo may.
Cà phê đã ủ men say,
Riêng câu tình tự còn lay đáy lòng.

Nếu em chẳng ngại sang song,
Tôi xin rót nắng vào trong chén trà.
Nhặt thêm một chút hương xa,
Đem hong bên gió làm quà tặng em.

Thu về khép nắng bên rèm,
Nàng đừng trút hết dịu mềm mà đi.
Để tôi còn chút tình si,
Giấu trong kẽ lá, phòng khi nhớ nàng.

Mai rồi thu khuất sang ngang,
Tà em có khuất cuối ngàn heo may,
Tôi gom chiếc lá trên tay,
Ươm vào câu chữ, đợi ngày thu sang.


No comments:

Post a Comment