Có những đêm thu, trăng đẹp đến mức người ta chỉ muốn ngồi thật lâu bên hiên nhà, chẳng làm gì cả, chỉ để nghe gió đi qua và nhìn ánh nguyệt rơi xuống thật chậm. Nhưng đêm ấy, trăng dường như không còn là nhân vật chính, bởi bên rèm thưa còn có em.
Em đứng đó, tóc mềm theo gió, tà áo vương chút hương đêm và bất chợt cất tiếng ca. Không biết ánh trăng làm đôi mắt em long lanh, hay chính mắt em khiến vầng trăng trở nên dịu hơn. Chỉ biết người lữ khách vô tình đi ngang bỗng quên mất đường về.
Mùa thu vốn đã dễ làm lòng người xao động. Lại thêm trăng, thêm gió, thêm một người con gái đứng bên rèm thưa như thế, thì có ngây ra đôi chút cũng đâu phải chuyện lạ. Chỉ sợ nhìn lâu rồi… chẳng muốn đi nữa.
TRĂNG THU VÀ EM
Trăng thu dát mộng xuống hiên nhà,
Em ngắm đêm ngà cất tiếng ca.
Gió lướt vai mềm lay suối tóc,
Sương vờn má thắm điểm làn da.
Hương đêm thoảng nhẹ vương tà áo,
Bóng nguyệt nghiêng dài chạm nhánh hoa.
Chẳng biết trăng thu hay mắt biếc,
Mà làm lữ khách mãi ngây ra

No comments:
Post a Comment