Thân chào quý anh chị và các bạn,
Tháng Chín về, trời dường như dịu hơn một chút, nắng cũng biết nghiêng và gió bắt đầu mang theo hương của những ngày thu vừa chín. Có lúc tôi tự hỏi, thơ bắt đầu từ đâu? Từ một chiếc lá rơi, một chiều sương mỏng, hay từ ánh mắt của một người bất chợt đi ngang đời mình?
Có lẽ thơ bắt đầu từ em. Từ mái tóc vướng chút nắng thu, từ nụ cười khiến một ngày bình thường bỗng hóa dịu dàng. Và rồi tôi hiểu, có những người chẳng cần bước vào câu chữ. Chỉ cần bước vào lòng… đã thành thơ.
Xin mời quý anh chị và các bạn cùng đến với Khi Em Thành Thơ.
Tháng Chín em về ướp nắng thu,
Tóc hong sợi nhớ giữa sương mù.
Môi vừa hé một mùa chưa gọi,
Anh đã say mềm một chữ ru.
Em rót chiều nghiêng xuống mắt xanh,
Cho thu mắc cạn giữa môi lành.
Anh đem nhịp nhớ hong bên ngực,
Chạm phải hương em… bỗng hóa tình.
Trăng vướng vai mềm một nét duyên,
Gió len tóc rối thoảng trinh nguyên.
Anh giấu câu thương vào đáy mắt,
Sợ em nhìn thấu… dạ thành nghiêng.
Em thả hương thầm xuống cuối đêm,
Anh gom từng giọt ủ bên thềm.
Thu chưa kịp chín trên vành nguyệt,
Môi đã gieo tình xuống thật êm.
Từ độ em về, chữ biết say,
Tháng Chín nghiêng thu xuống vai gầy.
Anh chẳng làm thơ từ dạo ấy,
Vì em thành chữ… để thơ bay.

No comments:
Post a Comment