Diễn Đàn

Wednesday, September 2, 2026

NÀNG THƠ

Có những nàng thơ chẳng cần bước ra từ cổ tích. Chỉ một tà áo nhẹ, một ánh mắt trong, một nụ cười thoáng qua cũng đủ khiến câu chữ bỗng có hồn. Nàng đi qua mùa, để lại chút hương trên lối nhỏ, chút tơ vương trong lòng người và cả những vần thơ chưa kịp gọi tên.

Người làm thơ đôi khi cũng lạ, gặp một dáng hình đẹp liền đem giấu vào câu chữ, rồi cứ ngỡ mình đang giữ được cả mùa xuân.

Và thế là, từ một thoáng rung động, Nàng Thơ bước vào thơ…

Em về áo mỏng quyện làn sương,
Gót ngọc bên thềm thoảng sắc hương.
Mắt biếc long lanh gieo mộng đẹp,
Môi hồng e ấp gợi tơ vương.
Tay nâng nét bút trao niềm nhớ,
Tóc xõa bờ vai đọng ý thương.
Chẳng biết nàng tiên hay khách tục,
Mà làm thi sĩ viết thành chương.

No comments:

Post a Comment