Cũng khá lâu rồi tôi mới trở lại với thể thơ song thất lục bát. Có lẽ bởi mỗi thể thơ đều mang một nhịp riêng, và phải đến một lúc nào đó, lòng mình chợt lắng xuống mới nghe lại được tiếng ngân quen thuộc ấy.
Chiều nay, mùa thu về thật nhẹ. Nắng nghiêng qua hiên, gió se vừa đủ lạnh, đâu đó một làn hương thoảng qua khiến lòng người bỗng chậm lại. Trong khoảnh khắc ấy, hương như có sắc, nắng như có tình, còn mùa thu dường như cũng dịu dàng hơn trong ánh mắt.
Tôi gom chút nắng chiều, chút hương trong gió và một thoáng rung động rất khẽ để trở lại với nhịp thơ xưa.
“Thu Chiểu Hương Sắc” cũng từ một buổi chiều như thế mà thành.
THU CHIỂU HƯƠNG SẮC
Chiều rót mật, thu nghiêng dáng liễu,
Gió se tình, áo điệu níu hương.
Nắng hong một sợi tơ vương,
Ai đem sắc nhớ nhuộm đường thu sang.
Hương chạm áo, nghe vàng hơi thở,
Sắc chạm môi, bỡ ngỡ chiều say.
Mắt thu ướp nắng lên đầy,
Một làn tóc rối buộc ngày vào đêm.
Chiều khép nắng, hương mềm vai mộng,
Thu mở tình, gió động rèm thưa.
Môi ai giấu nửa lời chưa,
Để trăng mắc cạn giữa mùa tương tư.
Hương giữ sắc, thu ừ với nhớ,
Sắc giữ người, duyên nợ giữ nhau.
Chiều nghiêng một thoáng qua cầu,
Mà hương với sắc nhuộm màu trăm năm.
No comments:
Post a Comment