Diễn Đàn

Wednesday, September 2, 2026

TIẾNG THU NGÂN

Hôm nay xin chia sẻ cùng mọi người một bài thơ thuận nghịch, cũng là bài đầu tiên tôi viết lại sau hơn hai mươi năm.

Khoảng năm 2000, khi Internet còn khá mới mẻ và đã có trang web Đặc Trưng, tôi từng sinh hoạt trong một nhóm bạn thơ và thử sức với thể thơ khá thú vị này. Viết được vài bài, tôi nhận ra việc sắp chữ sao cho đọc thuận thành thơ, đọc nghịch vẫn có nghĩa quả thật hơi… nhức đầu, nên dần dần không còn tha thiết nữa.

Gần đây, thấy nhiều bạn thơ đăng những bài thuận nghịch rất hay, cái thú ngày xưa bỗng trở lại. Thế là tôi lại thử cầm bút, xoay chữ, đảo câu và tìm chút vui cùng thi hữu.

Xin mời quý anh chị và các bạn cùng thưởng thức “TIẾNG THU NGÂN”: đọc xuôi một lượt, rồi thong thả đọc ngược xem hương vị có khác đôi chút không. Rất mong được cùng mọi người chia sẻ niềm vui với một lối thơ vừa thú vị, vừa… thử thách cái đầu này!

TIẾNG THU NGÂN
(Thuận nghịch độc)

Xiêu ngả cành thu nhuộm sắc vàng,
Tháp chuông vang tiếng vọng canh sang.
Nhiều hoa soi bến bên dòng biếc,
Nhạn cánh chao nghiêng theo gió ngàn.
Tiêu trúc nhẹ ngân hòa khúc sáo,
Khói lam bảng lảng phủ thôn làng.
Yêu đương lữ thứ sầu vương mãi,
Chiều xuống non ngời rạng nguyệt quang.

Quang nguyệt rạng ngời non xuống chiều,
Mãi vương sầu thứ lữ đương yêu.
Làng thôn phủ lảng bảng lam khói,
Sáo khúc hòa ngân nhẹ trúc tiêu.
Ngàn gió theo nghiêng chao cánh nhạn,
Biếc dòng bên bến soi hoa nhiều.
Sang canh vọng tiếng vang chuông tháp,
Vàng sắc nhuộm thu cành ngả xiêu.

No comments:

Post a Comment