Màu mắt em không xanh như biển, cũng chẳng nâu sẫm như đất sau mưa. Màu mắt em là một thứ màu rất khó gọi tên, giống như buổi chiều vừa chạm ngõ hoàng hôn, khi ánh sáng chưa kịp tắt mà bóng tối cũng chưa kịp về. Trong màu mắt ấy có sự lặng yên của những điều đã đi qua, và một chút ấm áp đủ để người đối diện muốn dừng lại lâu hơn một nhịp thở.
Khi em nhìn ai đó, ánh nhìn không sắc, không dò xét, chỉ chậm rãi và hiền lành. Như thể em đã quen với việc lắng nghe hơn là phán xét, quen giữ lại trong lòng những điều không cần nói ra. Màu mắt ấy từng đi qua những mùa mưa nắng của đời người, từng chứng kiến đủ đầy và thiếu hụt, nên không còn vội vàng. Nó biết chờ, biết nhường, và biết im lặng đúng lúc.
Có những buổi chiều, nắng rơi rất khẽ trên vai em, màu mắt ấy bỗng ánh lên một tầng sáng mỏng, mong manh như lớp sương đầu ngày. Người ta nhìn vào, không thấy ồn ào của ham muốn, chỉ thấy một sự dịu dàng rất thật. Dịu dàng của người đã hiểu rằng yêu thương không cần phô bày, và nỗi buồn cũng không nhất thiết phải gọi tên.
Màu Mắt Em
Mắt em nhẹ tựa như chiều,
Nắng nghiêng chạm ngõ sương yêu mơ màng,
Không xanh biển rộng mênh mang,
Không nâu đất cũ dịu dàng tháng năm,
Ánh nhìn chậm ngỡ xa xăm,
Nghe trong đáy mắt trăm lần lặng êm,
Gió qua cũng hóa ngoan mềm,
Buồn vui gửi lại bên thềm thời gian.
Nắng vừa pha sắc thiền an,
Sợ lay màu mắt hương xoan thuở nào,
Nhân gian gió bụi lao xao,
Riêng em giữ một vì sao trong hiền.
Nhìn em, lòng bỗng an nhiên,
Dịu hiền ở lại, ưu phiền đi xa,
Thôi thì giữa cõi người ta,
Anh xin giữ lấy dáng ngà mắt em.
Màu mắt em vì thế mà trở thành một nơi trú ngụ. Ai mệt mỏi có thể ghé vào, ai cô đơn có thể ngồi yên một lát. Không cần hứa hẹn, không cần lời hoa mỹ. Chỉ cần một ánh nhìn đủ sâu, đủ ấm, để biết rằng giữa nhân gian nhiều gió bụi này, vẫn còn một màu mắt giữ được sự trong lành cho riêng mình.

No comments:
Post a Comment