Wednesday, February 18, 2026

CÁNH XUÂN DỊU DÀNG

Đôi khi, mùa xuân không đến bằng tiếng chim hay sắc nắng, mà đến bằng bước chân rất khẽ của một người con gái. Nàng đi qua phố như một cánh gió non, mang theo mùi hương của những điều chưa kịp gọi tên. Trên vai nàng, thời gian dường như chậm lại, những nhịp vội vàng của đời sống bỗng biết ngập ngừng, và lòng người tự nhiên học cách mềm ra, như cỏ non vừa đội đất.

Cánh xuân của nàng không phô trương. Đó là thứ dịu dàng biết ẩn mình trong ánh nhìn, trong nụ cười vừa chớm, trong cách nàng đặt bàn tay lên tách trà ấm để nghe hơi nóng thì thầm. Mỗi cử động là một câu thơ chưa viết, mỗi bước đi là một dấu lặng đủ dài để người đối diện kịp lắng nghe tiếng lòng mình. Có những buổi chiều, nắng rơi nghiêng trên tà áo, và ta ngỡ như thấy cả khu vườn đang mở cửa, cho những cánh bướm ký ức bay về.

Em chẳng cần nhiều lời nói đâu,
Gió mây thay tiếng thuở ban đầu.
Em cười phố bỗng tan sương khói,
Để khoảng trời xanh rộng một màu.

Người con gái ấy không cần nói nhiều. Nàng mang trong mình thứ ngôn ngữ của gió, của mây, của những chiếc lá biết giữ bí mật. Khi nàng cười, phố bỗng bớt bụi, khi nàng im lặng, trời hình như xanh hơn một chút. Có lẽ vì trong nàng, mùa xuân đã học được cách đi thật chậm, để không làm vỡ những mong manh đang ngủ. Và cũng vì thế, ai đi ngang qua cũng thấy mình được chở che, dù chỉ bằng một khoảng lặng đủ ấm.

Cánh xuân dịu dàng ấy còn là sự kiên nhẫn. Kiên nhẫn với những ngày mưa, tháng nắng, với những vết xước của ký ức, với những lời hứa chưa kịp nở hoa. Nàng biết gấp buồn vào ngăn nhỏ, mở vui ra như cửa sổ, để gió có thể vào và mang đi những điều nặng. Trên bậc thềm thời gian, nàng đặt từng hạt nắng, gom lại thành một buổi sáng có mùi bánh mì mới, có tiếng chim gõ nhịp, có niềm tin vừa đủ để bước tiếp.

Bậc thềm năm tháng nắng hong qua,
Chim gõ nhịp đều gọi sớm xa.
Bánh mới thơm lừng như giấc mộng,
Niềm tin vừa đủ khúc hoan ca.

Nếu phải gọi tên, ta sẽ gọi nàng là “mùa xuân biết lắng nghe”. Bởi ở đó, mọi mệt mỏi đều có chỗ trú, mọi hy vọng đều tìm được lối đi. Nàng không hứa hẹn những điều lớn lao, chỉ trao một cánh xuân vừa vặn, đủ để người ta tin rằng dịu dàng không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh biết nở hoa trong im lặng. Và khi nàng đi qua, ta hiểu: có những mùa xuân không cần đến lịch, chỉ cần một trái tim biết mở cửa.


No comments:

Post a Comment