Ngày xửa ngày xưa, trong lời kể dân gian, yêu tinh thường được nhắc đến như những thứ hoành hành giữa nhân gian, nghe thôi đã thấy rờn rợn. Trong các truyện ma quái, tiểu thuyết kinh dị, yêu tinh hiện ra với dáng hình xấu xí, ánh mắt dữ tợn, móng vuốt lạnh lẽo, ẩn mình trong bóng tối, chờ lúc con người sơ hở để mê hoặc rồi hại người. Chỉ cần nhắc tới là sống lưng đã lạnh toát, tóc gáy dựng ngược như có luồng hơi lạnh vừa lướt qua.
Theo cách hiểu thông thường, con yêu tinh gợi đến hình ảnh ma quái, tinh linh hay một thế lực không rõ nguồn gốc, tồn tại lưng chừng giữa người và quỷ. Chữ yêu gắn với mê hoặc, chữ tinh gắn với linh hồn, nên khi ghép lại dễ tạo cảm giác tà dị, khó lường. Chính vì vậy mà nhiều người, chỉ cần nghe đến hai chữ yêu tinh, đã thấy lòng mình chùng xuống, như có điều gì đó không mấy lành.
Vậy mà ngày còn nhỏ, tôi lại thường nghe bà nội, rồi đến bà ngoại, mỗi lần bế cháu gái trên tay liền cười mà mắng yêu: “Đúng là con yêu tinh của bà.” Nghe chữ yêu tinh khi ấy chẳng thấy sợ, chỉ thấy ấm. Trong ánh mắt bà không hề có trách móc, chỉ có thương, có cưng, có thứ tình cảm rất già của người đã đi gần hết một đời người.
Cô cháu gái lớn lên chừng năm, bảy tuổi, bắt đầu có những buổi trưa rất riêng với bà. Bà ngủ trưa trên chiếc giường tre cũ, cháu gái ngồi bên cạnh, khi thì quạt nan phe phẩy, khi thì cầm chiếc lược nhỏ chải tóc cho bà. Có lúc rảnh tay lại cúi xuống nhổ từng sợi tóc trắng, vừa làm vừa đếm, như một trò chơi rất nghiêm túc của tuổi thơ. Bà nằm im, mắt nhắm hờ, thỉnh thoảng khẽ nhăn mặt vì đau rồi lại bật cười: “Con yêu tinh này, nhẹ tay thôi.”
Có những buổi khác, bà ngồi trên ghế dựa lưng nghỉ ngơi, còn cháu gái leo lên phía sau, nghịch ngợm đủ trò. Lúc thì buộc tóc bà thành một cục kỳ quặc, lúc thì giả làm thợ làm đầu, lẩm bẩm nói chuyện một mình. Cháu gái phá phách, không chịu ngồi yên, còn bà thì lải nhải trách yêu, giọng vừa nghiêm vừa hiền: “Con yêu tinh kia, sao mà nghịch dữ vậy.” Nói là trách, nhưng bàn tay bà vẫn xoa đầu cháu gái, giọng nói mềm đi lúc nào không hay.
Cái chữ con yêu tinh theo năm tháng cũng đổi nghĩa dần. Nó không còn là tiếng gọi đáng sợ trong truyện xưa, mà trở thành một dấu hiệu rất riêng của tình thương. Chỉ có bà mới gọi như vậy, và chỉ có cháu gái mới được nhận danh xưng ấy. Trong thế giới nhỏ bé ngày đó, cháu gái hiểu rằng mình được phép nghịch, được phép sai, được phép làm phiền, bởi sau tất cả luôn có vòng tay bà bao dung chờ sẵn.
Con Yêu Tinh
Ngày xưa yêu quái khiến người kinh,
Vào miệng bà hiền hóa trẻ xinh.
Nghịch dại quấn quanh hồn tuổi cũ,
Cười vui sưởi ấm bóng chiều thinh.
Quạt nan ru giấc trưa yên ả,
Lược nhỏ chải đầu tóc bạc tinh.
Mắng đó mà thương đầy đáy mắt,
Yêu tinh một tiếng, trọn ân tình.
Hóa ra, yêu tinh khi bước vào đời sống của các bà đã được đổi tên bằng yêu thương. Cháu gái cũng mê hoặc, cũng chiếm trọn tâm trí, cũng khiến bà quên mệt, quên tuổi già, nhưng bằng nụ cười trong veo, tiếng gọi ngọt ngào và hơi ấm rất người. Từ hình ảnh từng khiến người ta rùng mình, yêu tinh trong miệng bà trở thành cách gọi dịu dàng nhất dành cho đứa cháu bé nhỏ mà bà yêu thương hơn tất cả. Bởi có những mê hoặc sinh ra, không để hại người, mà để níu giữ yêu thương trong một đời người vốn ngắn ngủi.

No comments:
Post a Comment