Friday, February 27, 2026

ĐÊM XUÂN

Đêm xuân luôn mang một vẻ đẹp rất riêng, không ồn ào như ban ngày, không rực rỡ sắc hoa, mà dịu dàng, lặng lẽ như một khúc nhạc thì thầm. Trong khoảng lặng ấy, người ta dễ nghe rõ hơn nhịp tim mình, dễ chạm vào những ký ức cũ và những ước mong còn dang dở. “Đêm Xuân” được viết ra từ khoảnh khắc như thế, khi gió khẽ lay, trăng nghiêng qua hiên và lòng người bỗng mềm lại. Một chút mộng, một chút nhớ, và rất nhiều yêu thương gửi vào giữa đêm thanh.

Đêm xuân chạm khẽ vào hiên nhà bằng mùi hoa bưởi thoảng nhẹ. Gió đi qua vòm lá, mỏng như tơ, đủ lay một chiếc rèm cửa và lay cả một miền ký ức. Tôi ngủ muộn. Ngoài kia, thành phố thưa tiếng động, chỉ còn vài ngọn đèn vàng chênh chao như mắt ai chưa khép.

Và rồi tôi mơ.

Trong giấc mộng ấy, có một cô gái bước ra từ khoảng sáng dịu dàng như sương. Không phải vẻ đẹp rực rỡ khiến người ta choáng ngợp, mà là nét xinh xắn vừa đủ để tim khẽ rung. Tóc cô buông ngang vai, mềm như gió đầu mùa. Đôi mắt trong veo, không nói nhiều, nhưng dường như chứa cả một mùa xuân đang đến.

Chúng tôi không làm điều gì đặc biệt. Chỉ đi cạnh nhau trên một con đường nhỏ lấp lánh ánh trăng. Cô kể tôi nghe vài chuyện rất đời thường: chuyện buổi sáng pha cà phê quên bỏ đường, chuyện một chậu hoa nhỏ vừa nở, chuyện cơn mưa bất chợt làm ướt vạt áo. Tôi nghe, mỉm cười. Lạ thay, từng điều giản dị ấy lại ấm áp như thể tôi đã chờ đợi từ lâu.

Có lúc cô dừng lại, nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ấy không làm tôi bối rối, chỉ khiến lòng chậm lại. Như thể giữa cuộc đời nhiều xô bồ, ta bất ngờ tìm được một góc bình yên. Cô khẽ hỏi: “Anh có tin vào duyên không?” Tôi chưa kịp trả lời, chỉ nghe tim mình đáp thay, bằng một nhịp đập dịu dàng.

Gió xuân lướt qua. Tà áo cô chạm nhẹ vào tay tôi. Một cảm giác ấm lan khắp người, không nóng bỏng, không vội vàng, chỉ là thứ ấm áp khiến ta muốn giữ lấy mãi.

Rồi bỗng nhiên, mọi thứ mờ dần như sương tan cuối bãi. Tôi choàng tỉnh.

Căn phòng vẫn vậy. Rèm cửa khẽ lay. Ngoài kia, trời chưa sáng hẳn. Nhưng trong lòng tôi còn nguyên cảm giác lâng lâng, như vừa bước ra từ một câu chuyện đẹp. Tôi nằm yên, không vội đứng dậy, sợ làm rơi mất chút hương xuân còn vương nơi ngực áo.

Phòng cũ mơ màng gió sớm sa,
Rèm thưa lay động tấm thân ngà.
Hương xuân còn ấm nơi ngực áo,
Tỉnh rồi… xuân vẫn nở trong ta.

Giấc mộng ấy không hứa hẹn điều gì. Chỉ để lại một niềm tin rất nhỏ: giữa bao nhiêu bộn bề của đời sống, ta vẫn có thể gặp một mùa xuân dù chỉ trong mơ. Và khi tỉnh dậy, tim mình vẫn ấm, như thể vừa được ai đó dịu dàng đi ngang qua.

No comments:

Post a Comment