Có những buổi sáng, vườn xuân không chỉ nở hoa, mà còn nở một dáng người.
Cô gái ấy đứng giữa khu vườn còn vương sương sớm. Nắng đầu ngày mỏng như tơ, khẽ vắt qua vai áo hồng, làm tà áo dài lay nhẹ theo từng nhịp thở. Hoa đào e ấp bên cành, nhưng dường như cũng phải lùi lại một chút để nhường sắc cho gương mặt thanh tân kia. Đôi mắt cô không quá sắc sảo, chỉ trong veo như giọt sương còn sót lại trên lá non. Nhìn vào đó, người ta không thấy ồn ào, chỉ thấy một mùa xuân rất thật.
Cô cúi xuống chạm tay vào cánh hoa, nhẹ như sợ làm đau cả đất trời. Bàn tay thon dài, mềm mại, tựa cánh bướm vừa đáp xuống nhành xuân. Một làn gió thoảng qua, tóc cô buông lơi, đen óng và thơm mùi nắng. Có điều gì đó rất dịu, rất hiền, khiến khu vườn vốn rực rỡ bỗng trở nên sâu lắng.
Người ta vẫn bảo, xuân đẹp vì hoa nở. Nhưng có lẽ, xuân còn đẹp vì có những cô gái như thế. Đẹp không chỉ ở làn môi chín mọng, ở má hồng e ấp, mà đẹp ở cách cô đứng giữa đất trời mà không tranh hơn thua với sắc hoa. Cô không cố rực rỡ, nhưng chính sự an nhiên ấy lại làm mọi thứ xung quanh trở nên mềm lại.
Một con bướm vàng lượn quanh, rồi đậu khẽ lên vai áo. Cô mỉm cười. Nụ cười ấy không lớn, nhưng đủ làm bầu trời xanh hơn một chút. Ở góc vườn, giọt nắng rơi xuống hồ nước, sóng lăn tăn như tim ai chợt khẽ rung.
Có lẽ, “gái xuân” không phải là tuổi trẻ, mà là trạng thái của tâm hồn. Là khi người con gái biết yêu chính mình, biết lắng nghe nhịp đập dịu dàng bên trong, biết mỉm cười với những điều giản đơn nhất. Khi ấy, dù đứng ở đâu, cô cũng là mùa xuân.
Xuân về ướp gió bên thềm,
Tơ non vương nắng, êm đềm áo ai.
Mắt huyền chở giấc ban mai,
Nghiêng nghiêng vành nón, tóc dài buông lơi.
Bước chân khẽ chạm đất trời,
Hương đồng quyện gió, mây trôi lững lờ.
Làn môi chín đỏ như mơ,
Cười nghiêng một thoáng, ngẩn ngơ bướm vàng.
Trăng non nép cuối hiên làng,
Lụa đào phơ phất dịu dàng dáng xuân.
Tơ lòng khẽ gảy cung ngân,
Làm say khách lữ dừng chân cuối đường.
Má hồng e ấp vấn vương,
Mưa xuân lất phất tơ sương ngọt ngào.
Gót son khẽ chạm bờ ao,
Sóng xao động nước, trăng chao bóng thầm.
Gái xuân như nhánh hoa cầm,
Mỏng manh mà vẫn âm thầm tỏa hương.
Một đời giữ nét thanh lương,
Cho trời đất cũng vấn vương sắc hồng.
Và khu vườn hôm nay, vì có cô, mà hương thơm dường như sâu hơn, sắc hoa dường như bền hơn. Còn người đứng ngắm từ xa, chỉ khẽ nghĩ: nếu đời là một vòng bốn mùa, thì khoảnh khắc này chính là xuân.

No comments:
Post a Comment