Anh yêu em không phải vì em làm cho thế giới của anh rực rỡ hơn, mà vì em làm cho thế giới ấy bớt chông chênh. Có em, những buổi chiều mệt mỏi bỗng nhẹ đi, những lo toan cũng biết xếp lại gọn gàng. Anh nhận ra, đôi khi chỉ cần nghe em nói một câu rất khẽ, hay thấy em im lặng ngồi bên, là mọi thứ trong anh tự nhiên ổn hơn. Em không sửa chữa anh, em chỉ ở đó, và chính sự ở đó khiến anh muốn sống tử tế hơn với đời và với chính mình.
Anh cần em không phải để dựa dẫm, mà để có thêm lý do đứng vững. Có những ngày anh mạnh mẽ, nhưng cũng có những ngày anh mỏi. Những lúc ấy, nghĩ đến em, anh thấy mình có thể thở chậm lại, có thể tin rằng phía trước vẫn còn một nơi để trở về. Em giống như một bến nhỏ, không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ yên để người ta thả neo và nghỉ ngơi sau những chuyến đi dài.
Anh biết tình yêu không phải lúc nào cũng là những lời đẹp, hay những món quà được gói thật khéo. Tình yêu, với anh, là việc sáng ra nhớ xem em có ăn uống tử tế không, là khi trời trở gió thì nghĩ đến chiếc áo khoác cho em, là những điều nhỏ mà nếu thiếu đi, ngày sẽ bớt trọn vẹn. Anh cần em trong những điều nhỏ ấy, vì chính chúng làm nên một đời sống chung có ý nghĩa.
Tay nắm tay qua những tháng sâu.
Không hẹn trăng sao, không thề thốt,
Chỉ cần còn nhau đến bạc đầu.
Valentine này, anh không hứa những điều quá lớn. Anh chỉ muốn nói thật lòng rằng, nếu một ngày nào đó em thấy mệt, hãy nhớ là anh vẫn ở đây. Và nếu một ngày nào đó anh lạc nhịp, mong em nhắc anh quay về. Anh không chỉ yêu em, anh cần em, như cần một phần rất thật của cuộc đời mình. Và anh hy vọng, trong những ngày sắp tới, chúng ta vẫn sẽ đi cùng nhau, chậm rãi, bình yên, và đủ tin cậy để không buông tay.

No comments:
Post a Comment