Bài thơ “Phụ Nữ Việt và Chữ Thương” là một lời thủ thỉ chậm và ấm về những người đàn bà đã đi qua đời bằng nhẫn nại và hy sinh. Ở đó, không có những lời ca ngợi ồn ào, chỉ có những hình ảnh rất quen: sớm hôm tảo tần, vai gầy gánh gió nắng, đèn khuya lặng lẽ. “Chữ thương” trong bài không phải điều lớn lao, mà là cách họ chọn sống: chịu phần thiệt về mình để giữ lại yên ấm cho gia đình. Những câu thơ giản dị nhưng gợi được cả một đời người, cả một hành trình bền bỉ đi qua dâu bể mà vẫn giữ được nếp hương hiền hậu. Đọc bài thơ, ta thấy thương hơn những dáng lưng còng trong nắng, thấy quý hơn những bữa cơm đạm bạc, và hiểu rằng có những hy sinh âm thầm đã làm nên sự bình yên cho rất nhiều mái nhà.
Phụ Nữ Việt và Chữ Thương
Phụ nữ Việt Nam nặng chữ thương,
Qua bao dâu bể vẫn kiên cường.
Sớm hôm tảo tần nuôi con nhỏ,
Nắng gió dãi dầu giữ nếp hương.
Áo vá vai gầy không tiếng oán,
Đèn khuya bóng lẻ chẳng nhờ nương.
Một đời gom góp bao nhiêu khổ,
Đổi lấy cho người chút vấn vương.

No comments:
Post a Comment