Thursday, February 26, 2026

TÔI VÀ MÙA XUÂN

"Tôi Và Mùa Xuân" là chén rượu cũ rót giữa chiều muộn, là cuộc đối ẩm của kẻ lữ thứ với thời gian. Phong trần đã bạc mái đầu, cố nhân biền biệt, thư xưa khép lại, gió cũ vẫn đưa. Nhân sinh mấy độ nắng mưa, bể dâu dâu bể, chuyện đoạn trường tưởng xếp mà lòng còn đau. Xuân đến, hoa khai, song dạ chẳng xuân; nguyệt tà soi bóng, hồn treo bến cũ. Rượu tàn, trà lạnh, một mình đối bóng hoàng hôn, nghe bước năm tháng rụng rơi bên thềm vắng. Bài thơ không cốt than thân, chỉ lặng lẽ gửi mộng sơn hà, gửi mình cho nhân thế. Còn lại chút phai phôi, ngồi yên mà nhìn đời qua cửa gió.




Tôi Và Mùa Xuân

Ta ngồi đối ẩm xuân qua,
Nhân gian như mộng, sương sa cuối trời.
Phong trần bạc mái đầu rồi,
Một thân lữ thứ, một đời cô liêu.

Cố nhân biền biệt sớm chiều,
Thư xưa khép lại, tiêu điều gió đưa.
Nhân sinh mấy độ nắng mưa,
Đoạn trường xếp lại, vẫn chưa nguôi sầu.

Bể dâu sóng dạt qua cầu,
Trầm luân một kiếp, bạc đầu còn đau.
Nguyệt tà soi bóng đêm sâu,
Hồn treo bến cũ, gió sầu cố nhân.

Xuân về mà dạ không xuân,
Hoa khai mấy độ, lòng ngăn ngắt buồn.
Một mình đối bóng hoàng hôn,
Rượu tàn, trà lạnh, hồn buông cuối tà.

Thôi thì gửi mộng sơn hà,
Gửi luôn nhân thế, gửi ta cho đời.
Còn đây chút bóng phai phôi,
Ngồi nghe năm tháng rụng rơi bên thềm.

No comments:

Post a Comment