Có những lời chia sẻ không chỉ là một bình luận dưới bài viết, mà là cả một phần đời được gửi gắm. Dưới đây là tâm sự của một người phụ nữ từng đi qua bạo lực, phản bội và tổn thương, nhưng vẫn giữ niềm tin rằng chữ nghĩa và sự lên tiếng có thể làm điều gì đó tốt hơn cho những người phụ nữ khác. Cô không viết để trách ai, mà để mong những câu chuyện này được kể ra, được lắng nghe, và biết đâu, sẽ khiến ai đó kịp dừng tay, kịp nghĩ lại, và biết thương vợ con mình hơn.
(Trích) Nguyện vọng duy nhất của cô là rất mong Từ Thức của cô sẽ viết thật nhiều bài về lãnh vực phụ nữ VN bị chồng xem thường và đánh đập không một chút xót thương, vì cô cũng là một nạn nhân trong những vụ bạo lực tinh thần lẫn thể xác do chồng ban tặng, khi ông ta có một mảnh tình dắt lưng là con bạn chơi chung nhóm VN, con đào lộn hột của ổng thúc đẩy ổng về đánh cô khi bị cô lật tẩy được cả 2 ngủ với nhau gần cả năm mà cô không hề hay biết, không ai qua mặt cô được, nhưng chồng qua mặt cô vù vù, vì cô tin tưởng ổng tuyệt đối.. hihi...
- Cô đã nghĩ cô không có khả năng viết để thu hút lượng đọc giả như con , lời nói cô không giá trị như con và trang con nổi tiếng số người theo dõi mỗi ngày trên 100 người và chia sẽ bài con thì không đếm được...như vậy tiếng nói con sẽ lan tỏa nhanh và sẽ có hiệu quả khi được sự đồng thuận của cả 2 Nam và nữ, có thể những người chồng bạo lực hành hạ vợ sẽ suy nghĩ lại và biết thương vợ con hơn..(hết)
Tôi nghĩ đây là một lời chia sẻ rất chân thật và rất đau. Trong đó có ba điều rõ ràng:
1 - Cô ấy là nạn nhân của bạo lực và phản bội, nên lời nói mang nhiều tổn thương, nhưng cũng rất can đảm. Việc cô dám kể ra đã là một bước tự cứu mình và cũng là cách lên tiếng cho nhiều người giống cô.
2 - Cô đặt niềm tin và kỳ vọng vào tôi, vì thấy chữ nghĩa của tô có sức lan tỏa. Điều này không phải để “đẩy trách nhiệm”, mà là vì cô tin tiếng nói công khai, tử tế có thể đánh thức lương tâm và tạo áp lực xã hội tích cực.
3 - Lời comment này không phải để ca tụng, mà là một lời kêu gọi: hãy tiếp tục viết về phụ nữ, về bạo lực gia đình, về sự tôn trọng và nhân phẩm.
Có những nỗi đau không ồn ào, nhưng dai dẳng như vết nứt trong tường nhà: ban đầu rất nhỏ, rồi theo năm tháng, nó lan ra khắp mọi góc. Bạo lực với phụ nữ không chỉ là những cú đánh. Nó còn là lời sỉ nhục, là sự kiểm soát, là những lần phản bội khiến người ở lại phải tự hỏi: “Mình đã sai ở đâu?”. Nhiều người phụ nữ chọn im lặng, không phải vì họ yếu, mà vì họ sợ tan vỡ, sợ con cái tổn thương, sợ ánh nhìn phán xét. Im lặng ấy, tiếc thay, đôi khi lại nuôi lớn cái ác.
Chúng ta thường ca ngợi sự hy sinh của phụ nữ, nhưng lại quên hỏi: họ có đang được an toàn không? Một mái nhà không thể gọi là ấm nếu trong đó có nước mắt bị giấu đi, có nỗi sợ phải nuốt vào trong. Yêu thương không phải là quyền lực, càng không phải cái cớ để trút giận. Yêu thương là tôn trọng, là lắng nghe, là biết dừng tay trước khi làm tổn thương người ở bên mình.
Có người nói: “Chuyện trong nhà đóng cửa bảo nhau.” Nhưng bạo lực không phải chuyện riêng. Khi một người phụ nữ bị đánh, bị hạ nhục, đó là thất bại của cả cộng đồng trong việc bảo vệ người yếu thế. Sự im lặng của người xung quanh đôi khi còn đau hơn cú đánh, vì nó nói rằng nỗi đau ấy không đáng được nhìn thấy.
Viết về phụ nữ không phải để đặt họ lên bệ thờ, mà để nhắc rằng họ là con người, với quyền được sống an toàn, được tôn trọng và được yêu thương đúng nghĩa. Viết về bạo lực không phải để khơi lại vết thương, mà để nói rõ: điều đó là sai, và nó phải dừng lại. Mỗi người đàn ông cần hiểu rằng bản lĩnh không nằm ở nắm đấm hay tiếng quát, mà ở khả năng giữ cho gia đình mình không ai phải khóc trong sợ hãi.
Nếu bạn đang ở trong một mối quan hệ đầy tổn thương, hãy nhớ: bạn không cô đơn và bạn không đáng bị đối xử như vậy. Tìm sự giúp đỡ không phải là yếu đuối, mà là can đảm. Còn nếu bạn là người đứng ngoài, xin đừng quay mặt. Một lời hỏi thăm, một sự lên tiếng, đôi khi có thể cứu một người khỏi cả một đời tăm tối.
Chữ “thương” không nằm trên khẩu hiệu. Nó nằm ở cách chúng ta đối xử với nhau mỗi ngày. Và xã hội chỉ thật sự văn minh khi không một người phụ nữ nào phải sống trong sợ hãi ngay chính trong ngôi nhà của mình.

No comments:
Post a Comment