Có những lúc trong đời, ta chợt thấy lòng mình nặng như mang cả một trời mây xám. Những chuyện chưa vui, những nỗi niềm chưa kịp gọi tên, và cả những hiểu lầm của người đời… cứ âm thầm chất lại, khiến bước chân trở nên chậm hơn, tâm hồn cũng thôi nhẹ nhõm như xưa. Nhưng rồi, sau tất cả, ta dần hiểu rằng không phải điều gì cũng cần giữ, không phải nỗi buồn nào cũng đáng mang theo suốt một đời. Có những thứ, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ để cuốn đi. Bài thơ này là một chút tĩnh lặng giữa bộn bề, là lời nhắc dịu dàng rằng hãy học cách buông, để lòng được an, để tâm được nhẹ, và để chính mình được trở về với sự bình yên vốn có.
Để gió cuốn đi
Phong trần một kiếp đa đoan
Trần ai vướng bận muôn vàn thị phi
Nhân gian lời nói phân ly
Thôi xin phó mặc gió đi cuối trời
Hồng trần vạn sự đầy vơi
Ái ố hỷ nộ một thời cuồng si
Thế nhân hiểu lầm còn chi
Tùy duyên buông xả sân si nhẹ lòng
Tâm an tĩnh lặng như không
Mặc cho thế cuộc bềnh bồng hợp tan
Vô thường một thoáng mơ màng
Phù sinh như mộng khói tan cuối chiều
Thị phi xin trả phiêu diêu
Lợi danh gác lại sớm chiều thong dong
Nhất tâm tịnh độ hư không
An nhiên tự tại giữa dòng nhân sinh
Nhẹ lòng một kiếp hữu tình
Buông tay quá vãng lặng thinh nụ cười
Phong vân rồi cũng xa vời
Để cho gió cuốn một đời… bình yên.
No comments:
Post a Comment