Saturday, March 14, 2026

KHI CUỘC TÌNH HẤP HỐI

Có những cuộc tình không chết ngay lập tức. Nó không vỡ tan như một chiếc ly rơi xuống sàn. Nó chỉ lặng lẽ yếu đi, giống như một ngọn đèn dầu sắp cạn. Ánh sáng vẫn còn đó, nhưng mỗi lúc một mờ hơn. Và người trong cuộc, dù không muốn, vẫn cảm nhận được sự tàn lụi ấy đang đến gần.

Khi một cuộc tình hấp hối, điều đau nhất không phải là cãi vã. Thật ra lúc ấy người ta ít cãi nhau hơn trước. Những lời trách móc dần thưa đi. Những cuộc trò chuyện cũng trở nên ngắn ngủi. Có khi hai người vẫn ngồi cạnh nhau, nhưng giữa họ là một khoảng lặng dài đến vô tận.

Người ta vẫn còn nhớ nhau. Nhưng không còn tìm thấy con đường để quay lại như xưa.

Ngày trước chỉ cần một tin nhắn nhỏ cũng đủ làm lòng vui cả buổi. Một cuộc gọi ngắn cũng khiến đêm trở nên ấm áp. Nhưng khi tình yêu bắt đầu hấp hối, chiếc điện thoại trở nên im lặng một cách đáng sợ. Người ta cầm lên rồi lại đặt xuống. Muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ để lại một khoảng trống.

Thật ra, không ai muốn rời đi trước. Ai cũng từng cố giữ lại điều gì đó. Nhưng tình yêu, cũng giống như một nhành hoa, nếu đã héo thì không thể ép nó nở lại bằng sự tiếc nuối.

Điều buồn nhất là khi hai người vẫn còn thương nhau theo một cách rất mơ hồ. Không đủ gần để ở lại, nhưng cũng không đủ dứt khoát để quên đi. Mỗi người lặng lẽ bước về phía cuộc đời riêng, mang theo trong tim một vùng ký ức không còn ai chạm tới.

Và rồi một ngày nào đó, khi nhớ lại, người ta mới hiểu rằng cuộc tình ấy không hẳn đã chết. Nó chỉ nằm lại đâu đó trong quá khứ, giống như một bản nhạc buồn đã tắt tiếng.

Chiều úa mây tan phủ mái đầu,
Tơ duyên tàn lụi tựa mưa ngâu.
Lời xưa chưa kịp thành câu hẹn,
Đã hóa sương sa kín mắt sâu.

Nguyệt lạc song thưa bóng nhạt màu,
Trà tàn khói mỏng quyện canh thâu.
Hai người đối diện mà xa vắng,
Cách một tầm tay vạn nỗi sầu..

Phong trần phủ kín mộng ban đầu,
Tình đã phai dần tựa lá ngâu.
Nắm tay còn ấm nhưng hồn lạnh,
Một thoáng nhân sinh đã bạc đầu.

Sóng vỗ bờ hoang tiếng não nề,
Tình phơi gió lạnh chẳng còn quê.
Men say bất lực không dìu nổi,
Bước mộng rơi vào cõi tái tê.

Thôi khép trăng khuya tiễn bóng người,
Trả nhau dĩ vãng những ngày tươi.
Hồng trần một kiếp như mây nổi,
Ái tận rồi thôi… lặng giữa đời.

Nhưng dư âm của nó vẫn còn.
Rất khẽ.
Rất sâu.
Và rất lâu.

No comments:

Post a Comment