Monday, March 16, 2026

KÝ ỨC TUỔI THƠ (Phiên bản tắm mưa)

Nhìn bức hình mấy đứa nhỏ đứng giữa cơn mưa, đứa nào đứa nấy cười toe toét, tự nhiên ký ức tuổi thơ lại ùa về như một cơn gió đồng. Ngày đó tụi nhỏ ở quê chơi với nhau đơn giản lắm. Không điện thoại, không trò điện tử, cũng chẳng cần đồ chơi gì cho sang trọng. Chỉ cần trời mưa là cả xóm đã có một “lễ hội” riêng của tụi con nít.

Mưa vừa đổ xuống là nghe tiếng réo nhau vang cả con đường đất. “Ra tắm mưa đi!” Chỉ cần một đứa hô lên là cả đám chạy ùa ra như ong vỡ tổ. Đứa nào cũng quần đùi áo thun, có đứa còn cởi trần, chân đất dẫm bì bõm dưới mấy vũng nước. Cười nói ầm trời.

Có đứa còn đội cái nón lá lên rồi nghiêng nghiêng cho nước mưa đổ xuống đầu như cái vòi sen tự chế. Đứa khác thì đứng dưới hứng nước rồi tạt qua tạt lại. Có khi đang cười thì trượt chân té “bịch” xuống bùn. Thế là cả đám cười ngặt nghẽo.

Tắm mưa xong tưởng đâu chịu về nhà thay đồ. Không. Chuyện đó chỉ xảy ra khi… bị bắt thôi. Còn bình thường thì cả đám kéo nhau ra sau vườn.

Vườn nhà thì ít khi có gì hấp dẫn. Thế nên tụi nhỏ thường “khám phá” vườn hàng xóm. Thấy cây ổi sai trái là leo lên liền. Đứa gan thì leo tít lên nhánh cao. Đứa nhát thì đứng dưới làm nhiệm vụ… cổ vũ và hứng trái.

Nhiều bữa đang hái ngon lành thì nghe tiếng người lớn từ trong nhà vọng ra:

“Ê tụi bây! Ai cho hái đó!”

Cả đám giật mình như chim vỡ tổ. Đứa nhảy xuống đất, đứa chạy tuốt ra ngoài đường, có đứa còn cầm luôn trái ổi vừa hái chưa kịp cắn. Vừa chạy vừa cười.

Nhưng về tới nhà thì hết cười nổi.

Mẹ nhìn từ đầu tới chân thấy ướt như chuột lột, bùn đất dính đầy chân tay là biết ngay. Thế là một màn “diễn thuyết” bắt đầu:

“Trời mưa mà đi tắm! Bệnh rồi ai lo?”

Có bữa còn ăn thêm một cái lườm, hoặc nhẹ nhẹ cái chổi lông gà. Nhưng lạ một điều, vừa la xong thì mẹ lại lấy khăn lau đầu cho, rồi nấu cho tô mì nóng.

Hồi đó tụi nhỏ đâu có nghĩ gì. Chỉ thấy vui.

Còn bây giờ, lâu lâu ngồi yên một mình, nhớ lại mấy cảnh đó tự nhiên bật cười. Không biết mấy đứa hồi đó giờ ra sao rồi.

Đứa leo cây giỏi nhất chắc giờ cũng đang chạy cơm chạy áo, có khi bụng phệ ra rồi. Đứa ngày xưa nhát nhất chắc giờ cũng thành ông bố khó tính. Còn mấy đứa con gái hồi đó tắm mưa cười vang cả xóm, tóc tai ướt nhẹp, quần áo dính bùn… giờ chắc đã làm vợ làm mẹ.

Không biết có lúc nào ngồi giữa nhà, giữa chồng con, chợt nhớ lại cảnh ngày xưa chạy dưới mưa, leo cây hái trái… rồi tự nhiên đỏ mặt bật cười không.

Tuổi thơ đúng là kỳ lạ. Lúc sống trong đó thì thấy bình thường. Nhưng khi đã đi qua rồi, mỗi lần nhớ lại mới thấy nó quý như một kho báu.

Chỉ một cơn mưa quê.
Một cái vườn sau nhà.
Và vài đứa bạn nghịch ngợm.

Vậy mà đủ để theo mình suốt cả một đời.

 

No comments:

Post a Comment