Mùa xuân ở Mỹ không ồn ào, cũng không rực rỡ ngay lập tức. Nó đến rất chậm, rất nhẹ, giống như một lời chào khe khẽ của thiên nhiên. Buổi sáng, khi bước ra ngoài, người ta có thể cảm nhận được một làn gió ấm hơn khẽ chạm vào da. Những con chim nhỏ bắt đầu ríu rít trên cành cây. Thỉnh thoảng đâu đó đã xuất hiện vài bông hoa sớm nở, như những đốm màu nhỏ xinh điểm lên nền cỏ còn hơi ngả vàng sau mùa đông dài.
Ở nhiều thành phố, cây cối bắt đầu thay áo mới. Những hàng cây ven đường, vốn im lìm suốt mùa đông, nay lặng lẽ bật ra những mầm xanh li ti. Chỉ vài tuần sau, cả con đường như khoác lên một tấm áo non tơ dịu dàng. Có những nơi hoa anh đào nở rộ, từng cánh hoa mỏng manh bay trong gió, khiến người ta chợt có cảm giác như đang đứng giữa một bức tranh rất yên bình.
Mùa xuân ở Mỹ còn mang theo một cảm giác rất đặc biệt đối với những người xa quê. Sau những tháng ngày lạnh giá, khi nắng bắt đầu ấm lên, lòng người cũng như được mở ra. Người ta đi dạo nhiều hơn, trẻ con chạy nhảy ngoài sân, những công viên lại đông tiếng cười. Cuộc sống dường như nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn.
Đối với những người Việt sống nơi đất khách, mùa xuân ở Mỹ có một chút gì đó vừa quen vừa lạ. Quen vì mùa xuân ở đâu cũng mang theo sự hồi sinh của đất trời. Lạ vì nơi đây không có mùi hoa bưởi đầu ngõ, không có tiếng ve gọi hè hay những cơn mưa phùn lất phất như ở quê nhà. Nhưng bù lại là bầu trời rất cao, những con đường rộng, và một không gian yên tĩnh khiến lòng người dễ lắng lại.
Xuân Trước Hiên Nhà
Hiên nhà gió nhẹ sang xuân,
Chồi non vừa nhú ngại ngần trên cây,
Trời cao mây trắng chậm bay,
Con đường trước ngõ nắng đầy dịu êm.
Có người lặng giữa hiên thềm,
Nghe mùa khẽ chạm bên rèm nắng mai,
Cành non xanh biếc ngoài vai,
Hương xuân thoảng nhẹ theo vài áng mây.
Bên đường nhà cửa sum vầy,
Mái hiên lặng lẽ chiều đầy nắng non,
Gió qua lay động như còn,
Lòng người bỗng thấy tâm hồn an yên.
Một đời dâu bể truân chuyên,
Qua bao gió bụi lòng hiền vẫn ngân,
Bên thềm đứng ngắm trời gần,
Thấy mầm sống mới dần dần nở hoa.

No comments:
Post a Comment