Ta sinh ra từ đất, lớn lên giữa gió mưa của cuộc đời, rồi một ngày nào đó cũng trở về với đất. Vòng tuần hoàn ấy giản dị đến mức nhiều khi ta quên mất. Ta mải mê chạy theo danh vọng, tiền tài, hơn thua, mà quên rằng thân phận mình vốn mong manh như hạt bụi bay trong nắng chiều.
Một cơn gió thoảng qua, hạt bụi có thể bay xa. Một cơn mưa rơi xuống, hạt bụi lại tan vào lòng đất. Đời người cũng vậy. Có những ngày ta tưởng mình mạnh mẽ, đứng vững giữa bao phong ba. Nhưng chỉ cần một biến cố nhỏ, một nỗi buồn bất chợt, ta chợt nhận ra mình cũng mong manh biết bao.
Thế nhưng, cát bụi đâu chỉ là sự nhỏ bé. Cát bụi cũng là khởi đầu của mọi sự sống. Từ những hạt đất bình thường, cây cối mọc lên, hoa nở, trái chín. Từ đất mẹ, con người sinh ra, lớn lên, yêu thương, rồi để lại những dấu chân của mình trên cuộc đời.
Vì vậy, biết mình là cát bụi không phải để buồn. Biết mình là cát bụi để sống hiền hòa hơn, nhẹ nhàng hơn. Khi hiểu rằng mọi thứ rồi cũng sẽ qua, ta bỗng dễ tha thứ hơn, dễ buông bỏ hơn. Những điều từng làm ta bận lòng bỗng trở nên không còn quá quan trọng.
Một lời nói nặng nề hôm qua, rồi cũng tan vào gió. Một nỗi buồn tưởng như không thể vượt qua, rồi cũng lặng lẽ trôi đi theo năm tháng. Chỉ còn lại những điều giản dị nhất: một nụ cười, một bàn tay ấm, một ánh mắt hiểu nhau trong im lặng.
Cát bụi nhân gian
Ta là cát bụi, nhưng cát bụi ấy cũng từng biết yêu, biết nhớ, biết rung động trước một mùa xuân vừa ghé qua hiên nhà. Chỉ cần còn một ngày được sống dưới bầu trời này, được nhìn thấy nắng mai, được nghe gió thổi qua tán lá, thì hạt bụi ấy vẫn đang lấp lánh theo cách rất riêng của nó.
Rồi một ngày, ta lại trở về với đất. Nhưng trước khi tan vào cõi lặng, ta đã từng đi qua cuộc đời này bằng một trái tim biết yêu thương. Và như thế, cát bụi cũng đã kịp hóa thành một phần ký ức dịu dàng của nhân gian.

No comments:
Post a Comment