Thursday, May 28, 2026

CHIA TAY THÁNG NĂM

Tháng Năm lúc nào cũng đến rất nhanh rồi đi cũng rất nhanh. Mới hôm nào còn nghe tiếng ve lác đác đâu đó trên hàng cây trước ngõ, vậy mà chớp mắt đã thấy nắng vàng rực trên sân trường, thấy những cánh phượng đỏ bắt đầu rơi xuống vai áo học trò. Có lẽ tháng Năm là tháng mang nhiều cuộc chia tay nhất trong năm. Không phải chia tay dữ dội hay ồn ào, mà là những chia tay rất đời thường, nhẹ thôi nhưng đủ làm lòng người chùng xuống.

Người lớn chia tay tháng Năm bằng những bộn bề cơm áo. Chia tay một mùa làm việc cũ, chia tay vài dự định chưa kịp hoàn thành, chia tay những ngày còn mát mẻ để bước vào mùa hè nóng rát. Có người lặng lẽ tiễn một mối quan hệ vừa nguội lạnh. Có người ngồi trước hiên nhà nghe mưa đầu hạ mà thấy lòng mình trống trải lạ. Cuộc đời đôi khi chỉ cần một buổi chiều cuối tháng Năm cũng đủ làm người ta nhớ lại rất nhiều điều cũ kỹ.

Còn với học trò, tháng Năm giống như một cuốn lưu bút biết thở. Những ngày cuối năm học luôn có cái gì đó rất đặc biệt. Tiếng trống trường vang lên nghe không còn vô tư như trước. Mấy đứa bạn ngày nào còn chí chóe giành nhau cây viết, cây thước, giờ bỗng dịu dàng lạ thường. Người ta bắt đầu chuyền tay nhau những dòng lưu bút vụng về, những chữ ký nguệch ngoạc nhưng sau này có khi quý hơn cả vàng.

Mùa hè của học trò đẹp nhất chắc là những buổi tan trường đầy nắng. Áo trắng bay qua sân, tóc ai thơm mùi nắng mới, tiếng cười vang dưới hàng phượng đỏ. Có những rung động rất nhỏ mà cả đời không quên được. Một ánh mắt nhìn theo từ cuối hành lang. Một ly chè ăn chung trước cổng trường. Một lần đạp xe song song dưới cơn mưa đầu hạ. Ngày ấy nghèo cảm xúc chưa gọi thành tên, chỉ biết khi hè đến thì lòng bỗng buồn man mác.

Rồi sẽ có những đứa đi xa. Có người còn gặp lại, có người mất nhau luôn từ mùa hè năm ấy. Cuộc đời giống chuyến tàu dài, ga tháng Năm luôn đông người đứng tiễn. Tiễn tuổi học trò, tiễn những ngây ngô rất đẹp mà sau này dù muốn cũng không thể quay lại lần nữa.

Phượng đỏ sân trường gió lặng thinh,
Ve sầu khản giọng gọi bình minh.
Tháng Năm khép lại miền thương nhớ,
Bỏ lại trời hè một bóng xinh.

Tháng Năm đi rồi. Ngoài kia ve vẫn kêu, nắng vẫn cháy trên những hàng cây và hoa phượng vẫn đỏ rực một góc trời. Chỉ có con người là khác đi theo năm tháng. Những đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn, đã biết lo toan, biết buồn vui, biết mất mát. Nhưng sâu trong tim mỗi người chắc vẫn còn giữ lại một mùa hè cũ, nơi có sân trường, có tiếng ve và có một tuổi trẻ rất dịu dàng nằm yên trong ký ức.


No comments:

Post a Comment