Hạ năm ấy trời rất xanh, nắng rất vàng, nhưng lòng người lại phủ đầy màu tro xám. Có những cuộc chia ly không cần lời từ biệt. Chỉ một ngày nọ, người lặng lẽ quay lưng, bỏ lại phía sau tiếng cười còn vương nơi hiên cũ. Từ đó, mùa hạ cũng đổi màu. Tiếng ve trở nên khản đặc như tiếng than khóc của một linh hồn cô độc mắc kẹt giữa ký ức và hiện tại.
Những cơn mưa hạ thường đến rất bất ngờ. Mưa đổ xuống mái ngói cũ nghe như tiếng lòng ai rạn vỡ. Có người ngồi bên cửa sổ suốt một chiều dài, nhìn giọt nước chảy thành dòng ngoài hiên mà nghe tim mình rỉ máu. Nỗi buồn mùa hạ không dữ dội như giông bão, nó âm ỉ như ngọn đèn dầu leo lét giữa căn phòng tịch mịch. Càng về khuya càng nghe rõ tiếng cô đơn len lỏi qua từng hơi thở.
Người ta vẫn nói thời gian sẽ chữa lành mọi thứ, nhưng có những vết thương càng qua năm tháng càng thấm sâu vào da thịt. Có những đêm hạ oi nồng, chỉ cần nghe tiếng côn trùng rên rỉ ngoài vườn cũng đủ làm lòng người quặn thắt. Những kỷ niệm cũ như bóng ma trở về trong đêm tối, ngồi lặng lẽ nơi góc tim rồi khơi dậy biết bao nỗi niềm đã cố chôn vùi.
Hạ đi rồi, nhưng nỗi nhớ thì chưa từng rời bước. Có người mang theo một mùa hạ cũ suốt cả cuộc đời, mang theo ánh mắt của một người từng thương, mang theo cả những lời yêu chưa kịp nói. Ngoài kia mùa vẫn thay lá, năm tháng vẫn lạnh lùng trôi, chỉ có lòng người mãi mắc kẹt trong một chiều mưa cũ không lối thoát.
Con đường xưa giờ đầy lá úa. Người cũ có lẽ đã yên vui nơi phương trời khác. Chỉ còn lại một tâm hồn lặng lẽ ngồi nghe mưa rơi cuối mùa, chạm tay vào miền ký ức lạnh buốt và nhận ra rằng có những nỗi buồn không cần ai an ủi, vì chính chúng đã trở thành một phần máu thịt trong đời người.
Hạ đi rồi, mà lòng người vẫn còn mắc nợ một mùa thương nhớ không thể gọi thành tên.

No comments:
Post a Comment