Có những mùa hạ đi qua rất nhẹ, nhưng lại để lại trong lòng người một khoảng trống dài hơn cả tiếng mưa đêm. “Hạ Đi Rồi” là nỗi buồn của một cuộc chia xa không còn cách níu giữ, nơi từng cơn gió, giọt mưa hay tiếng côn trùng ngoài hiên cũng trở thành tiếng lòng của kẻ ở lại. Bài thơ mang màu tím cô liêu của những ký ức cũ, của một tình yêu đã xa nhưng vẫn còn âm thầm rỉ máu trong tim. Những hình ảnh như trăng xiêu, đèn hoa, sân xưa lá đổ hay tiếng ve khản giọng cuối mùa khiến không gian bài thơ vừa đẹp vừa não nề như một khúc nhạc buồn vang lên giữa đêm mưa tháng hạ. Một nỗi nhớ rất sâu và rất khó gọi thành tên.

Hạ Đi Rồi
Mưa sa lạnh cả hiên nhà,
Côn trùng rên rỉ dưới tà trăng xiêu,
Hạ đi tím ngắt cô liêu,
Ướt hàng mi cũ những chiều chia xa.
Gió buồn lay ngọn đèn hoa,
Nghe như tiếng thở xót xa cuối mùa,
Mưa rơi từng giọt đong đưa,
Mà nghe quặn thắt như vừa mất nhau.
Đêm sâu lạnh ướt mái đầu,
Tiếng ve khản giọng canh thâu não nùng,
Người đi biền biệt mịt mùng,
Để ta ôm bóng lạnh lùng khôn nguôi.
Sân xưa lá đổ ngậm ngùi,
Bờ môi ngày cũ đậm mùi nhớ thương,
Giọt mưa len giữa màn sương,
Nghe tim rỉ máu đoạn trường vì ai.
Hạ đi tím cả canh dài,
Côn trùng than khóc dưới ngoài bờ ao,
Ta ngồi ôm giấc chiêm bao,
Mà nghe ướt át nghẹn ngào suốt đêm.

No comments:
Post a Comment