Mấy tháng qua, cụm hoa ấy như một câu chuyện nhỏ của riêng mình. Có hôm nắng gắt đến cháy lá, có hôm mưa giông quật nghiêng cả chậu. Nhiều lần sáng ngủ dậy chạy ra xem, thấy thân cây ngả xuống mà lòng cũng chùng theo. Vậy mà rồi lại cặm cụi dựng lên, cắt lá úa, thay đất, bón phân, tưới nước từng chút một. Có những chiều đi làm về mệt rã người nhưng vẫn đứng hàng chục phút chỉ để ngắm xem hôm nay cây ra thêm được mấy chiếc nụ.
Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ chỉ là một cụm hoa nhỏ thôi mà. Nhưng với mình, nó giống như một niềm vui được nuôi lớn mỗi ngày. Mình chăm hoa cũng giống như chăm một khoảng bình yên trong lòng mình vậy. Có lúc tưởng không nở nổi nữa, vậy mà cuối cùng những cánh hoa màu hồng tím vẫn bung ra dưới trời mùa hạ, đẹp dịu dàng và đầy kiêu hãnh.
Điều làm mình vui nhất không phải chỉ vì hoa nở đẹp, mà là cảm giác mọi công sức mình bỏ ra cuối cùng cũng được đền đáp. Nhìn những bông Echinacea vươn cao sau bao trận giông bão, mình bỗng thấy đời người đôi khi cũng giống vậy. Chỉ cần mình không bỏ cuộc, cứ âm thầm chăm chút và kiên nhẫn, sẽ có ngày nở hoa theo cách đẹp nhất của riêng mình.
Hôm nay đứng ngắm cụm hoa trước sân, lòng tự nhiên thấy nhẹ tênh và hạnh phúc. Một niềm hạnh phúc rất giản dị. Không ồn ào, không lớn lao. Chỉ là cảm giác nhìn thấy điều mình yêu thương cuối cùng cũng lớn lên, xanh tốt và nở rộ sau bao ngày chờ đợi.
Tháng Hai gieo những mầm hoa
Qua bao giông gió vẫn là sắc hương
Bông hoa cúc tím giữa vườn
Lòng vui như thể vừa thương chính mình
Và có lẽ, niềm vui đẹp nhất của người trồng hoa chính là khoảnh khắc nhìn những nụ hoa đầu tiên hé nở rồi tự mỉm cười một mình như vừa được cuộc đời tặng cho một món quà nhỏ dịu dàng.

No comments:
Post a Comment