Chiều cuối tuần, tôi cùng vài người bạn lại tìm về quán cà phê quen thuộc nơi góc phố nhỏ. Vẫn những câu chuyện dở dang, vẫn ly cà phê thơm và tiếng cười rộn rã của những người bạn cũ. Giữa lúc mọi người đang mải mê chuyện trò, bất chợt một dáng người trong chiếc váy đỏ nhẹ nhàng đi ngang qua bàn chúng tôi đang ngồi. Chẳng ai bảo ai, cả bàn đều khẽ ngừng lại vài giây như vừa bắt gặp một nét đẹp rất đỗi tình cờ giữa ngày hè tháng Sáu. Và rồi, từ khoảnh khắc thoáng qua ấy, câu chuyện về cô gái váy đỏ bắt đầu.
Cô Gái Váy Đỏ
Em về váy đỏ thơm hương,
Làm nghiêng phố nhỏ, làm vương nắng chiều.
Môi cười rõ nét thương yêu,
Cho hàng phượng thắm cũng xiêu sắc hồng.
Gió đưa tà áo bềnh bồng,
Ngỡ tiên lạc bước giữa dòng nhân gian.
Tháng Sáu nắng đổ ngập đàng,
Mà em như mảnh trăng vàng dịu êm.
Bao người lữ khách bên thềm,
Vô tình đứng lại ngắm em mỉm cười.
Phố đông chợt hóa thảnh thơi,
Quên cơn oi ả giữa trời hạ sang.
Có người chẳng dám hỏi han,
Chỉ nhìn tà áo qua làn hoàng hôn.
Chiều nay gió cũng dịu hơn,
Vì em váy đỏ xua cơn nắng hè.

No comments:
Post a Comment