Lâu rồi chưa đăng thơ, hôm nay xin được phép gửi đến bạn đọc một bài thơ nhỏ mang tên “Đêm Trăng Nhớ Em”.
Bài thơ này được viết từ một khoảnh khắc cảm xúc của một ngày đã qua, rồi lặng lẽ nằm yên trong một góc nhỏ của máy tính, gần như bị thời gian bỏ quên.
Hôm nay tình cờ tìm lại, đọc lại, thấy vẫn còn nguyên vẹn một chút rung động cũ, nên xin được chia sẻ lại cùng bạn đọc như một kỷ niệm nhỏ của cảm xúc ngày ấy.
"Đêm Trăng Nhớ Em" là tiếng lòng của một người đàn ông mang theo mối tình tưởng chừng sẽ kéo dài mãi mãi, nhưng định mệnh đã chia lìa trong nỗi đau không lời. Năm tháng qua đi, mái đầu đã bạc, mùa cũ đã tàn, nhưng ngọn lửa yêu thương vẫn âm ỉ cháy trong ký ức. Dưới ánh trăng khuya, giữa màn sương phủ hiên nhà, người ở lại vẫn thầm gọi tên người đã khuất bằng tất cả nhớ nhung, ray rứt và yêu thương chưa từng nguôi ngoai.
Xin được chia sẻ đôi dòng tâm sự ấy qua bài thơ:
"Đêm Trăng Nhớ Em".
Từ độ em đi khuất cuối trời,
Mình anh lặng lẽ với đơn côi.
Chiều nghiêng bóng cũ bên thềm vắng,
Lá rụng âm thầm phủ tháng trôi.
Đêm xuống nghe lòng thương đắng cay,
Mưa buồn hiu hắt phủ đêm dày.
Bao năm thương nhớ chưa phai nhạt,
Chỉ thấy hồn mình trắng khói mây.
Có lúc vô tình chạm nỗi đau,
Ngỡ em trở lại giữa đêm sâu.
Nụ cười năm cũ còn nguyên đó,
Ám ảnh lòng anh đến bạc đầu.
Kỷ niệm ngàn thu khó thể tan,
Tình xưa như ngọn lửa chưa tàn.
Dẫu em đã khuất miền xa thẳm,
Anh vẫn gọi thầm giữa mênh mang.
Trăng cũ nghiêng nghiêng mây núi xa,
Sương khuya lặng lẽ phủ hiên nhà.
Trăm năm nếu được cùng gặp lại,
Xin đừng ly biệt nữa, em à.


No comments:
Post a Comment