Diễn Đàn

Wednesday, July 22, 2026

DƯ HƯƠNG NGƯỜI CŨ

Chiều nay, gió lại đi ngang một miền ký ức cũ.

Không biết từ bao giờ, những cuộc chia ly đẹp nhất thường không có lời oán trách. Người chỉ lặng lẽ quay lưng, như một cánh chim khuất dần cuối mây, để lại phía sau tiếng lá rơi, một mùa thu chưa kịp khép và một tấm lòng còn mãi đứng chờ.

Năm tháng vốn vô tình. Mưa có thể xóa lối xưa, nắng có thể bạc màu trang giấy cũ, thời gian có thể làm phai dung nhan của một người. Nhưng có những điều thời gian vẫn đành bất lực. Đó là mùi hương còn vương trên cánh thư năm cũ, là cánh hoa ép giữa trang thơ đã úa màu, là ánh mắt một lần gặp gỡ mà suốt đời không thể quên.

Người xưa có lẽ giờ đã yên vui nơi một phương trời khác. Chỉ còn kẻ ở lại, những khi hoàng hôn xuống chậm, lại nghe lòng mình khẽ chạm vào tiếng gió. Tiếng gió ấy không gọi tên ai, nhưng đủ làm một miền dĩ vãng bâng khuâng thức giấc.

Đời người cũng như một dòng sông. Có những con thuyền chỉ ghé bến một lần rồi xuôi về biển rộng. Bến cũ vẫn còn, bóng nước vẫn còn, chỉ người sang sông đã thành khách lạ. Và điều còn ở lại, sau bao lớp bụi thời gian, không hẳn là một bóng hình, mà là một dư hương rất mỏng, rất xa, rất dịu... đủ để mỗi lần nhớ đến, lòng người lại lặng đi như nghe tiếng chuông chiều ngân giữa núi vắng.

Xin mời cùng lắng lòng với "DƯ HƯƠNG NGƯỜI CŨ", như thắp một nén hương cho một cuộc tình đã khuất, cho một người từng đi qua đời mình, và cho những mùa thương nhớ mãi mãi chỉ còn sống trong miền ký ức.


Từ khi tiễn bước người cuối trời,
Ta nghe gió rụng giữa chơi vơi.
Bóng ai khuất nẻo xa từ ấy,
Một mình ôm nhớ chốn xa xôi.

Thoáng như giấc mộng giữa đêm thâu,
Hồn nghe thương nhớ phủ canh sầu.
Tình xưa đã khuất miền dĩ vãng,
Mà tim còn giữ bóng bạc đầu.

Xa nhau cách trở muôn trùng khơi,
Ta gom kỷ niệm giữa cuộc đời.
Cánh hoa tím cũ còn vương nhớ,
Ép giữa trang thơ chút hương rơi.

Chiều nghiêng bóng nhạt phủ lời ru,
Ta đứng nhìn mây giữa sương mù.
Vạt áo năm nào bay cuối gió,
Mà nghe hồn lạnh giữa trời thu.

Mai này tìm lại mùa gió lay,
Có thấy mắt người nét đổi thay.
Có nghe hương cũ tình xưa vọng,
Hay chỉ còn buồn năm tháng bay.


No comments:

Post a Comment