Diễn Đàn

Monday, July 6, 2026

KHU VƯỜN MANG TÊN BẠN BÈ

Có người dành cả đời để chăm một khu vườn đầy hoa. Còn tôi, nhiều năm nay, lại âm thầm chăm một khu vườn khác. Khu vườn ấy không có cánh cổng bằng gỗ, không có lối đi lát sỏi, cũng chẳng có tiếng chim hót mỗi sớm mai. Nó hiện diện sau một màn hình nhỏ, nơi người ta vẫn gọi bằng cái tên rất quen, Facebook.

Nghe thì có vẻ hiện đại, nhưng với tôi, nơi ấy lại mang dáng dấp của một khu vườn xưa.

Mỗi người bạn bước vào cuộc đời tôi đều giống như một loài hoa. Có người nồng nàn như hoa hồng, có người mộc mạc như cúc dại, có người thanh khiết như lan trắng, có người rực rỡ như hướng dương, cũng có những bông hoa nhỏ bé chẳng mang tên, chỉ lặng lẽ nở ở một góc vườn nhưng vẫn đủ làm lòng người dịu lại. Điều kỳ lạ là không có bông hoa nào giống bông hoa nào, cũng như không có hai con người nào mang cùng một tâm hồn.

Trong khu vườn ấy có cả những người anh từng trải, những người chị bao dung, những người em hồn nhiên và cả những người bạn đồng hành đã quen nhau từ rất lâu hay chỉ vừa mới gặp. Tuổi tác khác nhau, nghề nghiệp khác nhau, khoảng cách địa lý cũng khác nhau. Có người ở quê nhà, có người nơi đất khách. Có người mỗi ngày đều ghé qua, có người nhiều tháng mới xuất hiện một lần. Nhưng chỉ cần một lời hỏi thăm, một nụ cười, một câu thơ hay một bản nhạc được sẻ chia, khu vườn ấy lại như có thêm một mùa hoa mới.

Tôi vẫn nghĩ, con người rồi ai cũng sẽ già đi, nhưng sự tử tế thì không bao giờ cũ.

Có những ngày mở Facebook lên, điều đầu tiên tôi làm không phải là xem có bao nhiêu lượt thích hay bình luận, mà là nhìn xem hôm nay những người bạn của mình có bình an không. Có ai vừa đăng một niềm vui để mình cùng mỉm cười. Có ai vừa viết đôi dòng buồn để mình lặng lẽ gửi một lời động viên. Đôi khi chỉ một câu: "Hôm nay bạn khỏe không?" cũng đủ để nối gần hai trái tim đang ở cách nhau nửa vòng trái đất.

Có người bảo tôi quan tâm nhiều quá.

Tôi chỉ cười.

Bởi tôi luôn tin rằng, sự quan tâm chưa bao giờ là điều lãng phí. Một bông hoa muốn nở đẹp cần ánh nắng và những giọt nước trong lành. Một tình bạn muốn bền lâu cũng cần được tưới bằng sự chân thành và những lời hỏi han giản dị mỗi ngày. Không cần quá nhiều, chỉ cần đừng để khu vườn ấy khô cằn vì sự vô tâm.

Điều tôi yêu nhất trong khu vườn của mình là không có bông hoa nào đẹp hơn bông hoa nào. Người thành đạt cũng đáng quý như người bình dị. Người nói nhiều cũng có nét đáng yêu như người chỉ lặng lẽ đọc rồi mỉm cười. Người trẻ mang theo sức sống của mùa xuân, người lớn tuổi lại giống những gốc cây già che mát cả một khoảng sân. Mỗi người đều là một sắc hương riêng mà nếu thiếu đi, khu vườn sẽ bớt đẹp biết bao.

Có lẽ vì thế mà mỗi sáng, trước khi bắt đầu một ngày mới, tôi vẫn thích dạo một vòng trong khu vườn mang tên bạn bè. Không phải để tìm điều gì lớn lao, mà chỉ để gửi một lời chào, một câu hỏi thăm, hay một lời chúc bình an đến những người mình quý mến.

Cuộc đời vốn ngắn hơn chúng ta vẫn nghĩ. Danh vọng rồi cũng nhạt, tiền bạc rồi cũng đổi thay. Chỉ có những tấm lòng từng đối đãi với nhau bằng sự chân thành sẽ còn ở lại rất lâu trong ký ức.

Bạn là hoa nở giữa vườn thương,
Gửi chút chân thành tỏa ngát hương.
Mỗi ngày hỏi thăm là hạnh phúc,
Để tình bằng hữu mãi còn vương.

Và nếu một ngày nào đó, ai đó nhớ đến tôi, tôi chỉ mong họ nhớ rằng, trong khu vườn mang tên bạn bè ấy, đã từng có một người lặng lẽ đi giữa những mùa hoa, luôn cố gắng tưới từng gốc cây bằng sự tử tế, để mỗi ngày thức dậy, khu vườn ấy lại nở thêm một đóa bình yên.


No comments:

Post a Comment